Bạch Hổ khiêu tình- văn án

Thanh Long thành

Xuân mãn lâu ở phía tây thành, là tiệm điểm tâm nổi tiếng ở Thanh long thành. Điểm tâm trong điếm làm, bất luận là tinh xảo bán tướng hay là vị, đều thập phần hấp dẫn người, làm người ta trước khi về chỗ cũ luôn đến mua, rất được cư dân thành thanh Long yêu thích

Lúc này, đứng ở ngoài cửa điếm một đôi xuất sắc nam nữ hấp dẫn sự chú ý của người đi đường.

  ” Lưu ly, một phần điểm tâm này đưa cho ngoại công, ngoại bà  ngươi, một phần khác là để ngươi ở trên xe ngựa ăn ” Tiêu Trí viễn đem hai phần điểm tâm giao cho Thúy nhi phía sau nàng, ẩn tình nhìn chăm chú vào tuyệt mỹ tinh xảo thiên hạ trước mắt.

   ” Tiêu đại ca, cám ơn ngươi. Nhưng lần này ngươi nhất định phải nhận lấy bạc, nếu không ta sẽ không nhận lấy điểm tâm ”   Bùi Lưu Ly buông xuống khuôn mặt nhỏ nhắn, đem bạc nhét vào trong tay hắn.

Tiêu Trí Viễn thấy chống đẩy không thể, đành phải nhận lấy, do dự, nhân cơ hội này bày tỏ cõi lòng.

   ” Lưu ly, tâm ý ta đối với ngươi, ngươi hẳn là rất rõ ràng, hết thảy chờ ngươi trở về nói sau ”

Nghe vậy, Bùi Lưu ly hai gò má đỏ hồng, tất nhiên là hiểu được ý trong lời nói của hắn – đợi lần này nàng đi Bạch Hổ thành về, hắn liền đến cửa cầu hôn.

    ” Tiêu đại ca, thời điểm không còn sớm, ta cũng nên đi ”

Bùi Lưu ly không kéo dài quay về phía hắn cáo biệt, để lại hắn nhìn theo rồi rời đi. Mắt thấy thời gian trì hoãn đã lâu, sợ người nhà chờ, cước bộ vội vàng nhanh hơn.

   ” Đại tiểu thư…… Đợi ta với! Chớ đi nhanh như vậy ”  Thúy Nhi ở phía sau gọi chủ tử đằng trước càng đi càng mau.

Nghe được tiếng kêu Bùi Lưu ly cước bộ tạm dừng, quay đầu nhìn người đang thở hồng hộc, hai tay cẩm theo hai hộp thức ăn Thúy Nhi . Nàng mới vừa rồi chỉ lo chạy nhanh trở về, nhưng thật ra đã quên chính mình cước bộ luôn luôn mau.

  ” Đại tiểu thư, ta biết ngươi vội vã đi Bạch Hổ thành xem lão thái gia, lão phu nhân, nhưng là chớ đi nhanh như vậy ! Xe ngựa chờ chúng ta ”  Thúy Nhi thở hồng hộc, một tay vỗ về ngực nói.

   ”  Hảo, ta đi chậm một chút là được.” Bùi Lưu Ly cười khẽ, nhìn bộ dạng nàng thở không nổi, lấy khăn tay trong lòng đến lau mồ hôi trên trán nàng.

Thúy Nhi nhìn nụ cười nhẹ trên mặt đại tiểu thư tuyệt mỹ kia , ngược lại ngượng ngùng đứng lên. Là đại tiểu thư tính tình hảo, mới không đối với lời nói vượt ra ngoài khuôn phép của nàng tức giận.

     ” Vị cô nương này, có thể tiến lên, làm cho lão phu xem cho rõ ràng ?  ”

Ẩn dưới cây liễu, sông đào bên cạnh làm thành biên giới bảo vệ, bỏ một cái bàn gỗ đơn giản, bên cạnh hắn cờ xí tung bay, ở trên viết bốn chữ to  ” thiết khẩu thằng đoạn ” 

Một gã thân hình gầy dài,lão giả  ria mép bạc trắng, xem ra có vài phần tiên phong đạo cốt, một đôi mắt sáng thẳng khóa trụ Bùi Lưu ly

   ” Vị lão trượng này,  ngài  bảo ta ? ”  Bùi Lưu Ly liếc mắt cờ xí tung bay kia, chậm rãi đi đến trước bàn.  

” Vị cô nương này, xin nghe lão hủ một lời. Ngươi ấn đường biến thành màu đen, những ngày gần đây không nên đi xa nhà, nếu không tất chiêu đại kiếp nạn ”   Lão tướng sĩ vẻ mặt ngưng trọng, sau khi tinh tế đánh giá khí sắc của nàng, ngữ khí thập phần trầm trọng.

    ” Đa tạ lão trượng có lời khen tặng ” Bùi Lưu ly lưu lại mười văn tiền trên bàn, hoàn toàn không đưa lời nói của hắn đặt trong lòng.

  ” Vị lão tướng sĩ này, ngài nói là sự thật ? Chúng ta hôm nay sẽ xuất phát đến Bạch Hổ thành, làm sao bây giờ ? ”  Ngược lại đứng ở một bên Thúy Nhi so với Bùi Lưu ly càng sốt ruột.

   ” Thúy Nhi, thời điểm không còn sớm, chúng ta cần phải đi ”  Bùi Lưu ly thúc giục nha hoàn bên người.

 

“…… Đại tiểu thư, nhưng là hắn nói……”  Thúy Nhi vẻ mặt lo âu, vừa đi vừa quay đầu nhìn thầy tướng số.

  ” Thầy bà ngôn, không thể tin ”  Bùi Lưu Ly cẩn thận tránh đi đám đông, mở đường vì Thúy Nhi hai tay đang cầm hộp thức ăn.

Thúy Nhi nghe vậy, cũng chỉ hảo tin tưởng đại tiểu thư, cho dù đáy lòng cảm thấy không yên, cũng không nói thêm cái gì nữa.

Hai người chạy về Bùi phủ, đợi mọi người tiễn đưa xong ngồi trên xe ngựa, hướng Bạch Hổ thành mà đi.

Qua một canh giờ, khi qua một cái sơn đạo, trục xe ngựa đột nhiên gãy, xe ngựa cùng người trong toa xe nhắm thẳng vách núi rớt xuống. Ở thời khắc chỉ mành treo chuông, mã phu bỏ ngựa chạy trối chết, Bùi Lưu ly chỉ kịp vận chưởng đem Thúy Nhi đẩy ra khỏi toa xe, chính mình lại không kịp đào thoát.

Thúy Nhi trơ mắt nhìn đại tiểu thư theo xe ngựa rớt xuống vách núi, ngửa đầu thê lương khóc kêu:

   “Đại tiểu thư!”

 

 ( thiết khẩu thẳng đoạn :  nôm na là chắc chắn miệng đoán sự thật, ý là những gì ông ý đoán/ nói chắc chắn là chuyện có thật, chuyện đúng )

Advertisements

About xinbi

chỉ cần nỗ lực phấn đấu và không ngừng cố gắng sẽ biến ước mơ thành hiện thực

13 thoughts on “Bạch Hổ khiêu tình- văn án

  1. Pingback: Bạch hổ khiêu tình [Read Online] « khotruyendownload

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s