Bạch Hổ Khiêu tình-chương 1.2

Mới sáng tinh mơ, táo phòng Mạnh phủ một việc hỗn loạn, không ít nha hoàn bận rộn, vội vàng thu xếp nhóm đồ ăn sáng.

Đồ ăn sáng ở Mạnh phủ mỗi chủ tử chỉ có yêu cầu duy nhất là phải chia nhóm nhỏ, chỉ là chủ tử trẻ có mười vị, hơn nữa bảy vị phu nhân, cũng khó trách mỗi lần đến thời gian chuẩn bị bữa sáng, táo phòng liền giống như rối loạn, đoàn người việc tay làm việc chân loạn.

 Sáng sớm vừa đến, các chủ tử đã lục tục xuất hiện ở mai thính, bọn nha hoàn sớm đã mở hai bàn tròn lớn ở trên đặt đầy thức ăn sáng, có cháo, tương qua, bánh bao, nước đậu xanh…..chờ.

Ngồi ỏ thủ vị Mạnh Ứng Hổ thấy trưởng bối cùng đệ muội tất cả đều đến đông đủ, ý bảo mọi người có thể bắt đầu dùng bữa.

   ” Ta không ở mấy ngày nay, trong phủ có phát sinh chuyện gì không ?  ”   Mạnh Ứng Hổ uống cháo vào miệng, lãnh mâu trước nhìn trưởng bối ngồi cùng bàn liếc một cái, lại liếc mắt qua hướng đệ muội ngồi cách bàn.

  ” Trong phủ không có chuyện gì, ngươi yên tâm ”  Cười trả lời là Nhị nương.

  ” Ứng Hổ, tuổi tác ngươi cũng không còn nhỏ, năm nay đã hơn hai mươi, cũng nên có một phòng con dâu. Có thích cô nương nào chăng ? ”  Dám hướng Mạnh Ứng Hổ mở miệng thúc giục cũng chỉ có mẹ ruột hắn.

  ” Hôn sự của ta, ta đều có chủ trương.  Nếu là đệ muội khác có người trong lòng, cứ gả trước, không cần băn khoăn đến ta. ”   Mạnh Ứng Hổ lãnh đạm mở miệng, ngụ ý hôn sự của hắn hắn tự mình lo, chín đệ muội muốn gả thú, không cần băn khoăn đến hắn làm đại ca nhưng chưa đón dâu.

  ” Thật không nghĩ tới nhà ngươi có rất nhiều người, cả một nhà tụ tập một chỗ ăn bữa cơm, cảm giác rất tốt ”  Tiếng nói nữ tử xuất hiện bên cạnh Mạnh Ứng Hổ.Nhìn một đại gia tử như vậy, cảm giác hơi hơi kinh người, bất quá, nhìn ra được những người trong nhà này cảm tình tương đối hòa hợp.

   ” Đại ca, nghe nói ngươi bao hạ hoa khôi hái hoa lâu Mẫu Đơn, tối hôm qua còn ở đó trở về, ngươi sẽ không đối với loại nữ tử này động chân tình đi ?  ” Cách bàn truyền đến tiếng hỏi không biết sống chết, mở miệng luôn luôn là lão tam thẳng thắn Mạnh Khai Vân.

Hắn vừa hỏi, đệ muội ngồi cùng bàn đồng thời hít vào một ngụm khí lạnh, mỗi người  thưởng hắn một cái xem thường, lão tứ Mạnh Dư Yến ngồi cạnh hắn rõ ràng trực tiếp đá hắn một cước, cảnh cáo hắn câm miệng.

Mạnh Ứng Hổ khóe môi cong lên thành một hình cung cười lạnh, nhìn Mạnh Khai Vân bị mọi người lén lút khai trừ.   ” Lão tam, không nghĩ tới ngươi rất quan tâm đại ca, xem ra hiệu cầm đồ sinh ý quá kém, hôm nay ta sẽ đi đến hiệu cầm đồ  một chuyến xem sao ”  Phụ trách tiệm là lão tam cùng lão tứ, hai người cùng chịu trách nhiệm.

Nghe vậy,Mạnh Dư yến ngồi cạnh Mạnh Khai Vân ở dưới bàn lại trực tiếp giẫm hắn một cước, Mạnh Khai Vân mặt đau thành một đống, lúc này cũng không dám hé răng nữa.

   ” Xem ra ngươi làm đại ca rất có uy nghiêm ”   Tiếng cười trêu tức liên tục vang lên bên tai Mạnh Ứng Hổ.

   ” Đại muội, tuổi ngươi cũng không nhỏ, đại ca bắt đầu lưu ý tìm giúp ngươi một người trung thực ”   Mạnh Ứng Hổ lạnh nhạt mở miệng.

   ” Đa tạ đại ca quan tâm ”  Mạnh gia đại tiểu thư nói, hôn sự hết thảy đều để huynh trưởng làm chủ.

Ăn một ít đồ ăn sáng, mọi người nói vài câu ngắn ngủi rồi xong.

ở trong Bạch Hổ thành, không người nào không nhìn ra ” Hổ gia ” Mạnh Ứng Hổ ,tự nhiên cũng không có người nào dám chọc vào Hổ gia.

Chỉ vì gia nghiệp Mạnh phủ lớn, ở Bạch Hổ từ thành mấy đời cho tới nay làm nhà sinh sống, tổ nghiệp thập phần vững chắc, cho tới nay rơi vào trong tay Mạnh Ứng Hổ cầm quyền, càng thêm phát dương quang đại.

Đi Bạch Hổ thành tùy ý có thể thấy được ngân hàng tư nhân, hiệu cầm đồ, áng mây phường, tất cả đều là mười huynh muội Mạnh gia chưởng quản, lại có lão đại ” Hổ gia ” cầm đầu. Bạch Hổ thành đều biết, nếu là đắc tội Hổ gia, tuyệt không có biện pháp sinh tồn ở Bạch Hổ. Cũng may Mạnh Ứng Hổ làm người có chút lãnh khốc vô tình, không tùy tiện nói đùa, nhưng cũng không từ thủ đoạn. Ở thương trường ánh mắt tinh chuẩn, nói một không hai, một khi quyết định chuyện gì, không lưu tình, không nể mặt, rất khó sửa đổi.

Lúc này, ở trong nhà chính ngân hàng tư nhân Mạnh ký ở phía đông thành, Vương quản sự nơm nớp lo sợ dâng lên sổ sách, một mặt báo cáo ngân hàng tư nhân còn có mấy người chưa trả tiền nợ.

  ” Lâm lão gia ở bố trang thiếu năm vạn lượng bạc còn chưa trả, Lâm lão gia sáng sớm ngày hôm qua tự mình tiến đến, hy vọng có thể lại kéo dài thêm một tháng ”

     ” khách sạn Hưng Duyệt tháng trước thiếu một vạn lượng cũng đã đến kỳ, chưa phái người đến, còn nợ ”

  ” Vượng đích trà thiếu năm ngàn lượng bạc , còn thiếu hai ngày là đến kì, trước mắt cũng không phái người đến, còn nợ ”

Mạnh Ứng Hổ ngồi ở bàn gỗ tử đàn, trên tay lật xem sổ sách, khuôn mặt lạnh lùng nhất quán không chút thay đổi, giờ phút này làm người ta nhìn không ra một chút cảm xúc chân thật, làm cho Vương quản sự đối mặt với vẻ mặt lạnh của hắn thật cẩn thận, lo lắng đề phòng. Tuy rằng đại thiếu gia rất ít tức giận, nhưng không ai có thể đối mặt với đôi mắt lạnh lùng, sáng suốt của hắn không phát run.

    Mạnh Ứng Hổ nghe Vương quản sự báo cáo, con mắt lạnh lùng quét về phía thân ảnh tử sam đứng ở cửa sổ. Nàng tựa hồ thật thích đứng ở cửa sổ, không biết nhìn ngoài cửa sổ suy nghĩ cái gì, dung nhan tuyệt mỹ toát ra tịch liêu cùng không chỗ nào quy y, không biết tại sao nhưng lại giữ ánh mắt hắn lưu luyến thật sâu.

Nàng bình thường cũng không nói nhiều, trừ phi làm cho nàng ngạc nhiên hoặc là thấy chuyện bất bình, nếu không đều không nói một câu, lẳng lặng đứng ở góc, làm cho hắn có khi xem nhẹ sự tồn tại của nàng. Một tay khẽ vuốt hương túi trong ngực, nếu hắn đoán không lầm, nàng thân bất do kỷ đi theo hắn, có lẽ vì hương túi hắn giữ trong lòng của nàng .

Mà hắn, nguyên bản nhặt được hương túi chỉ là sơ ý, vì muốn giao cho mẫu thân đi nghiên cứu cách thêu, nhưng hắn lại không hiểu vì sao không giao ra, ngược lại tùy thân mang theo.

   ” Đại thiếu gia ? ”  Vương quản sự sau khi báo cáo xong, phát hiện không được hưởng ứng, lại thấy đại thiếu gia nhìn ngoài cửa sổ không biết đang nghĩ cái gì, đành phải nhẹ giọng thấp kêu.

   ” Lâm Đại Phú tối hôm qua đến cầu ta, yêu cầu kéo dài thêm một tháng, ta đáp ứng hắn nếu muốn kéo dài thêm một tháng , thu nhiều hơn lợi tức năm ngàn lượng. Ngươi phái người đi đến chỗ hắn xác nhận, nếu hắn đồng ý, gọi hắn lại viết biên lai vay tiền, để tránh hắn lại nợ ”  Mạnh Ứng Hổ lãnh đạm nói.

    ” Năm ngàn lượng?! Này…..”  Vương quản sự hai mắt mở to, đầu Lâm đại phú bị mê muội sao ?  Chẳng lẽ không biết đại thiếu gia hận nhất có người lén năn nỉ hắn ? Hành động này rõ ràng là chọc giận đại thiếu gia, nếu không đại thiếu gia sẽ không ngoan cố như vậy, ngân hàng tư nhân thu lợi tức luôn thập phần hợp lí.

    ” Ngươi thật sự quyết định phải làm như vậy ? Này không khỏi cũng quá ngoan cố đi. Ngươi định bức người đi lên tuyệt lộ sao ? ”   Thanh âm nữ tử chỉ trích ghe vào tai hắn vang lên.

   ”  Về phần Hưng Duyệt khách sạn cùng vượng đích trà, ngươi lại phái người đi thúc giục, nếu còn không trả tiền, xem ra là còn muốn hoãn khoản nợ, hoặc là theo chiếu ước tịch thu cửa hàng của họ, ngươi liệu mà làm ”   Mạnh Ứng Hổ trả sổ sách trên tay lại cho Vương quản sự, công đạo hắn tự đi xử lý.

   ” hảo, đại thiếu gia ”    Vương quản sự biết đại thiếu gia luôn luôn là không nói tình cảm, đành phải chiếu quy củ làm việc.

   ” Ngươi như vậy có phải rất không có một chút tình người hay không ?  Nếu không có vạn bất đắc dĩ, ai lại nguyện ý hướng tới ngân hàng tư nhân vay tiền, cần gì bức người quá đáng ! ”  thanh âm nữ tử bất mãn chỉ trích lại vang lên.

Mạnh Ứng Hổ mắt lạnh lùng nhìn thẳng thân ảnh tử sam dám cùng hắn tranh luận, phát giác nàng cũng không sợ ánh mắt hắn. Nàng dũng khí hơn người, dù sao cũng đã chết, cho nên không sợ hãi ?

   ” ta mở ngân hàng tư nhân không phải nhà từ thiện, hết thảy giấy trắng mực đen, trước khi vay tiền viết rõ ràng, không lẽ muốn ta bù tiền vào”  Hổ gia hắn cũng không muốn làm ăn lỗ vốn.

  ” Nhưng là không cần bức người quá đáng. Cho bọn hắn một ít thời gian kiếm, mới không còn bức người đi lên tuyệt lộ ”  Người này không chỉ mặt lạnh, ngay cả tâm cũng lạnh.

    ” Việc buôn bán Hổ gia ta, không tới phiên ngươi cô hồn dã quỷ đến can thiệp ” môi nhạt nhẽo phun ra từng câu, từng chữ lạnh như băng.

   ” Ngươi…… ”  nữ tử tức giận đến bay đến cửa sổ, hờn giỗi, không mở miệng nói chuyện.

  ” Đại ca, ngươi nói chuyện với ai ?  ”

Một thân ảnh đi từ ngoài vào trong nhà chính, buồn bực nhìn đại ca ngồi sau bàn tử đàn. Hắn rõ ràng nghe được thanh âm đại ca cùng người đấu khẩu. Ngữ khí đại ca luôn lãnh đạm, lúc này bí mật mang theo một cơn tức, hắn bên ngoài nghe được còn thập phần kinh ngạc.  Ai dám giáp mặt chọc đại ca cáu ? Nghĩ thế mới tiến vào tìm, đến tột cùng, bên trong nhà chính  trông không nhưng lại thấy đại ca sắc mặt lạnh thấu xương ngồi một mình sau bàn gỗ tử đàn.

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

   ”  Không có. Lão Nhị, ngươi có việc tìm ta? ”  Mạnh Ứng Hổ không muốn giải thích nhiều, vô tình làm người ta biết có du hồn đi theo bên cạnh hắn.

Mạnh Nghĩa Bằng mặc dù cảm thấy nghi hoặc, nhưng cũng không hề hỏi nhiều, rồi đột nhiên nhớ tới một chuyện.

  ” Đại ca, Lí lão thước phô phía tây thành thay Vĩnh phương thước phô Trần Vĩnh bảo đảm, hướng ngân hàng chúng ta mượn một vạn lượng bạc, đã qua kỳ hạn ba ngày. Hiện tại, Trần Vĩnh chẳng biết đi đâu, món tiền này có nên hướng Lí lão bắt đền ?  ”

  ”   Đương nhiên. Trần Vĩnh chạy, không có người trả , Lí lão lúc trước đã dám thay người người bảo đảm, nên nghĩ đến sẽ có một ngày chuyện phát sinh, khoản tiền này  tất nhiên là chỉ điểm hắn mà đòi ”  Mạnh Ứng Hổ hai tay giao lại thành hình tháp, ánh mắt nhìn đại đệ, mà là nhìn thân ảnh tử sam gần cửa sổ, chú ý tới khi nàng nghe chuyện, gương mặt tuyệt mỹ hiện lên thần sắc kinh ngạc.

  ” Nhưng Lí lão kia khó khăn, sợ là đưa ra không đến một vạn lượng ”  Mạnh Nghĩa Bằng cũng phát hiện đại ca ánh mắt quái dị, nội tâm lại nổi lên nghi ngờ.

  ” Không giao ra thu thước phô của hắn. thay người người bảo đảm, tất nhiên là nên hiểu được khả năng bị người liên lụy đến. ”  Mạnh Ứng Hổ chung một thái độ giải quyết mọi việc, không một tia nói lý để cứu vãn đường sống.

Lúc trước ngân hàng tư nhân nguyên bản là không muốn cho Trần Vĩnh mượn bạc, chính là cân nhắc qua Vĩnh phương thước phô vô lực trả số bạc này, cuối cùng nể mặc mũi Lí lão giữ chữ tín, ngân hàng mới miễn cưỡng đồng ý.

   ”  Hảo. Ta đây phái người đi một chuyến đến thước phô của Lí lão ”  Mạnh Nghĩa Bằng nói vừa xong, đang muốn rời đi

  ” Không cần ! Chờ một chút ! ”   thân ảnh tử sam bay đến trước bàn gỗ tử đàn, trên mặt tuyệt mỹ có nét cầu xin, nhìn thẳng Mạnh Ứng Hổ

   ” Lão Nhị, chờ một chút ”  Mạnh Ứng Hổ mắt sáng lên đối với khuôn mặt nhỏ nhắn hé ra chút cầu xin, gọi cước bộ đại đệ lại.   ” Chuyện thước phô trước chờ một chút, để ta suy nghĩ chút nữa ”

Mạnh Nghĩa Bằng vẻ mặt kinh ngạc nhìn đại ca, chú ý tới ánh mắt đại ca không ở trên người hắn, mà là dừng ở một chỗ trước bàn gỗ tử đàn, hơn nữa đại ca thế nhưng thay đổi chủ ý, hắn đáy lòng hồ nghi càng sâu.

   ” Tốt, ta đây sẽ chờ đại ca quyết định ”  Mạnh Nghĩa Bằng nhìn bốn phía trong nhà lớn, mới nghi hoặc rời đi.

    ” Vì sao ngăn cản ta ? Hay là ngươi biết Lí lão ? ”  Mạnh Ứng Hổ sau khi xác nhận đại đệ rời đi, mới hướng tới thân ảnh tử sam hỏi.

  ” Những gì các ngươi mới nói là sự thật ?  Lí lão thước phô thực bảo đảm thay người khác ? ”  thân ảnh tử sam bay tới bên người hắn, thần thái sốt ruột làm Mạnh Ứng Hổ mày kiếm vi chọn

 ” Đúng vậy. Ngươi vì sao lại quan tâm chuyện của Lí lão ?  Hay là ngươi biết Lí lão  ? ”     nếu không nàng muốn giải thích nàng quan tâm chuyện này như thế nào ?

   ” Nếu  thước phô nhất thời không thể kiếm ra một vạn lượng, ngươi cũng đừng khó xử lão nhân gia, phiền ngươi phái người đi một chuyến đến Thanh long thành Châu Ngọc Các, báo cho biết chuyện này thì sẽ có người trả thay khoản nợ ”    nữ tử như sợ hắn tìm thước phô gây chuyện phiền toái, vội vàng nói ra phương pháp khác.

   ”  Thanh Long thành Châu Ngọc Các ?  ”

Vì sao hội nhắc đến Châu Ngọc Các?  Châu Ngọc Các có hoàng thất làm chỗ dựa bên ngoài đều biết, chính là nàng vì sao lại nói như vậy ?

Hay là……

    ” Ngươi rốt cuộc là ai  ? Người phương nào ?   Cùng Lí lão lại là loại quan hệ nào ? ”

Mạnh Ứng Hổ khuôn mặt lạnh lùng trầm xuống, con ngươi đen tinh nhuệ  nhìn chăm chú vào thân ảnh tử sam trước mắt, lẽ ra hắn nên sớm hỏi vấn đề này.

Nữ tử cúi đầu trầm mặc , làm như do dự hồi lâu, nàng ngẩng đầu nhìn hắn con ngươi lạnh thấu xương, mới không tình nguyện chậm rãi phun ra:

   ” Ta ở tại Thanh Long thành, đại tiểu thư Châu Ngọc Các Bùi Lưu Ly chính là ta ”

 Bố trang: gia trang bán vải vóc

Thước phô: là cách gọi cửa hàng buôn bán nói chung.

About xinbi

chỉ cần nỗ lực phấn đấu và không ngừng cố gắng sẽ biến ước mơ thành hiện thực

7 thoughts on “Bạch Hổ Khiêu tình-chương 1.2

  1. Pingback: Bạch hổ khiêu tình [Read Online] « khotruyendownload

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s