Bạch Hổ khiêu tình-chương 5

  Khách Vân Lâu, một góc gần cửa sổ lầu hai, một nam một nữ ngồi hấp dẫn ánh mắt không ít người.

Namnhân cao lớn khuôn mặt tuấn tú cương nghị lộ ra vẻ sẵn giọng,vừa thấy liền biết là người không dễ thân cận. Mà người nữ tử kia, bộ dáng xinh đẹp tú lệ, nhìn bên ngoài xem ra hai người rất đăng đối. Trọng yếu hơn là nam nhân kia là người thập phần nổi danh ở Bạch Hổ thành, nhất cử nhất động tất nhiên là tiêu điểm của ánh mắt mọi người.

Dương Nhược Lan hai tay nắm chặt dưới bàn mới có thể cực lực chế trụ run run, trong óc không khỏi hồi tưởng mẫu thân của nam nhân làm người ta sợ hãi này đưa ra giao dịch bằng tiền để thu hút – muốn nàng nghĩ biện pháp làm cho nam nhân này thích nàng, như vậy quán rượu nhà nàng còn có thể được cứu, nhưng là….

Nhát gan liếc mắt nhìn nam nhân trước mặt.Namnhân này chỉ là ngồi đối diện nàng, nàng liền cảm thấy có một cổ lực vô hình áp bức, làm cho nàng không thể thở nổi, càng không nói đến bị cặp mắt lãnh duệ kia nhìn chăm chú.  Ánh mắt hắn giống đao sắc bén làm cho nàng không thể ức chế rùng cả mình.

Chuyện nam nhân này cùng hái hoa lâu Mẫu đơn, còn có Lâm gia thiên kim, ở trong Bạch Hổ thành ồn ào sôi sục, nàng không nghĩ mình có bản lĩnh có thể làm nam nhân này thích nàng.Chỉ là nàng không thể khôi phục chính mình ở trước mặt hắn không phát run, tuy là kiên trì ra trận, lại tự biết hy vọng xa vời.

  “ Dương cô nương, thời gian của ta quý giá, có cái gì thỉnh nói mau ’’ Mạnh Ứng Hổ không kiên nhẫn thúc giục.

Nếu không phải mẫu thân muốn hắn tự mình đến đây một chuyến, nói là bạn cũ nhờ giúp một việc, nếu không hắn làm gì phải chạy một chuyến. Hắn tình nguyện ở trong phòng trêu đùa Lưu Ly còn có vẻ thú vị hơn.

  Nhắc tới nàng, lãnh mâu lại chuyển ôn nhu, ánh mắt nhìn phía cửa sổ , nơi thân ảnh tử sam nhìn đường cái dưới lầu.

  “ Hổ gia, ta khó mới đến Bạch Hổ thành một chuyến, đại phu nhân cùng nương ta là có quen biết, ta ở Bạch Hổ thành mấy ngày nay, có thể mời ngươi giúp ta đi chung quanh nhìn xem một chút được không ? ’’  Dương Nhược Lan cố lấy dũng khí nói một hơi xong, ánh mắt cũng không dám nhìn về phía hắn.

Nghe vậy, lãnh mâu trở nên quỷ dị, thong thả đem ánh mắt chuyển hướng nàng, liền ngay cả Bùi Lưu Ly nhìn cảnh không thú vị  ngoài cửa sổ cũng đem ánh mắt dời về phía nàng.

   “ Dương cô nương, ta không có nghe nhầm đi ? Ngươi muốn ta cùng ngươi dạo Bạch Hổ thành ? ’’  khuôn mặt Mạnh Ứng Hổ giơ lên một chút cười lạnh, hỏi người cúi đầu đối diện, nữ nhân thủy chung không dám nhìn hắn thế nhưng còn có dũng khí đưa ra yêu cầu như vậy đối với hắn ! Hắn đã hiểu được nương có cái chủ ý quỷ gì.

   “ Đúng vậy. Đây cũng là ý tứ đại phu nhân ’’  Dương Nhược lan dập đầu như giã tỏi, vẫn không dám ngẩng đầu. Nàng cũng là bị ép buộc, tốt nhất hắn nên cự tuyệt, vậy không thể trách nàng.

  “Hảo.”  Mạnh Ứng Hổ một ngụm đáp ứng

  “ Cái gì ?  ’’ Dương Nhược Lan kinh ngạc ngẩng đầu, rốt cuộc chống lại ánh mắt lãnh duệ của hắn, cũng thấy rõ trong mắt hắn không có hảo ý, nhất thời da đầu run lên một trận, bộ dáng như sắp khóc, “Ngươi…… Đáp ứng ? ”

Thân mình Bùi Lưu Ly bay tới cạnh hắn, nhìn hắn hoài nghi, nam nhân này lại tính kế gì ?

  “ Là ý tứ của nương, ta đương nhiên nghe theo. Dương cô nương, ta lập tức mang ngươi đi dạo chung quanh một chút “  Mạnh Ứng Hổ đứng dậy trước, chờ nàng.

Dương Nhược Lan chỉ cảm thấy chân như mềm ra, trong khoảng thời gian ngắn không đứng dậy được. Thật vất vả đứng lên cước bộ lại lảo đảo, suýt nữa té ngã.  Mà Mạnh Ứng Hổ đứng một bên, khoanh tay trước ngực, bộ dáng như xem kịch vui, căn bản vô tình đưa tay nâng.

  “ dương cô nương, ngươi tốt nhất đuổi kịp cước bộ của ta, nếu theo không kịp, tìm không thấy ta,cũng đừng trách ta không đợi ngươi, chỉ có thể trách chính ngươi đi quá chậm ’’

Khuôn mặt lạnh lùng giơ lên một chút ý cười làm người ta sợ hãi. Vừa mới nói xong cũng không chờ nàng, đi xuống cầu thang.  Dương Nhược Lan thấy thế, vội vàng nhấc váy đuổi theo.

  “ Ngươi căn bản là khi dễ người ta, nếu chỉ như thế, cần gì đáp ứng Dương cô nương ? ’’ Bùi Lưu Ly  nhịn không được, thân hình bay tới bên cạnh hắn nhắc đi nhắc lại.

  “ Không cần nói cho ta biết, ngươi không biết là nàng cùng nương thông đồng là có rắp tâm khác. Một người ngay cả nhìn ta đều không có dũng khí, làm sao có thể hấp dẫn ánh mắt ta ? Nương ta đại khái là nóng vội, cũng tốt, thừa cơ hội này cho nương ta biết, hôn sự của ta không cần người lôi kéo. “ tiếng nói trầm thấp lộ ra ý không hờn giận.

Ngày đó đi vào trong phòng nương, nhìn thấy sáu di nương đã ở đó, hắn lập tức đã biết tình hình không ổn, bình thường bảy người này tụ tập một chỗ cứ như không có chuyện tốt, quả nhiên lúc này tính kế dẫn hắn đến đây.

   “Hổ gia, đợi ta với a ’’  Dương Nhược Lan ở phía sau đuổi theo thân ảnh cao ớn của hắn, nam nhân này thật không đợi nàng, chạy thẳng lấy người,  tình bù nàng cái gì.

Mạnh Ứng Hổ khóe môi gợi lên một chút cười lạnh, cước bộ lại nhanh hơn, quẹo trái quẹo phải, thân ảnh cao lớn đi vào đường cái, rất nhanh lẫn vào trong đám người, rất nhanh đã thoát khỏi người.

  “ Dương cô nương rốt cuộc bị ngươi bỏ rơi, ngươi hẳn là vui vẻ  ’’  Bùi Lưu Ly nhìn phía sau không thấy thân ảnh Dương Nhược Lan, tức giận nói.

  “ Đi thôi, chúng ta đi phía tây thành gặp ngoại công ’’

Cước bộ Mạnh Ứng Hổ chưa ngừng, đi đến cửa ngân hàng tư nhân Mạnh Ký, cửa chính có một chiếc xe ngựa Mạnh gia chuyên dụng ngừng lại, một gã xa phu ngồi ở thềm đá khi nhìn thấy hắn vội vàng đứng lên, hướng hắn khom mình hành lễ, khi Mạnh Ứng Hổ đã lên xe ngựa, xa phu lập tức động dây cương, giá xe ngựa hướng phía tây thành mà đi.

  “ Nguyên lai ngươi đã sớm an bài tốt ’’  Đến giờ phút này Bùi Lưu Ly mới giật mình thấy nam nhân này đã sớm kế hoạch hết thảy  “ Vì sao không thấy Giang Uy đâu ?  ’’ Giang Uy không phải luôn luôn đi theo hắn như hình với bóng sao.

   “ Ta có chuyện quan trọng khác an bài hắn làm. Nương tử, đến ngồi bên người ta ’’   Mạnh Ứng Hổ bất mãn nàng ngồi cách xa hắn quá.

  “Ngươi…… Đừng gọi bậy. Nếu để người ta nghe thấy, sẽ nghĩ Hổ gia ngươi điên rồi ’’

  Bùi Lưu Ly mặt đỏ bừng. Trước động cái là kêu tên của nàng, hiện tại lại kêu nàng nương tử, giống như đăng đồ tử. Biết rõ là hắn không làm gì được nàng, nàng vẫn cố ý ngồi đối diện hắn, hiện nay đành phải xấu hổ bay tới cạnh hắn ngồi xuống.

 “ nương tử là lo lắng cho ta ?  ’’  Lãnh mâu xẹt qua một chút hứng thú, nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn cúi xuống.

  “ Nói bậy, ai lo lắng cho ngươi . Hổ gia ngươi có bao giờ để ý đến ánh mắt người khác ? Huống hồ cũng không có người ở trước mặt ngươi nói không phải ’’ Nàng khinh xích, không thừa nhận mình lầm bầm lầu bầu là vì lo lắng cho hắn, làm cho người khác ghé mắt.

  “ Nương tử thật ra rất hiểu ta ’’ mỉm cười mắt có chút ôn nhu. Tình hình chỉ có thể nhìn chứ không thể chạm vào nàng này, hắn đã mất nhẫn nại.

  “ Ai hiểu ngươi a ’’  Bùi Lưu Ly ngẩng đầu, tiếp xúc ánh mắt cực nóng của hắn, không được tự nhiên chải chải tóc.

 Lại tới nữa ! hắn lại dùng cái ánh mắt phảng phất như muốn ăn nàng nhìn chăm chú vào nàng, làm hại nàng rõ ràng là du hồn, lại vô tâm lo lắng, nổi lên rung động không nên có.

   “  Lưu ly, bất luận ngươi là người hay quỷ, nếu đáp ứng gả cho ta, như vậy cả đời ngươi cũng sẽ là thê tử của ta . ”  Mạnh Ứng Hổ mắt ở vào tình thế bắt buộc, dừng thật sâu ở nàng, nhìn ánh mắt kia Bùi Lưu Ly cảm thấy rùng mình.

   “ Đại thiếu gia, đã đến đẫy đà thước phô ”

 Xe ngựa dừng lại, thân ảnh cao lớn bước xuống xe, đứng ở ngoài thước phô, đánh giá từng chút. Trong điếm lúc này không có khách, một gã tiểu tử một tay đỡ trán, nhắm mắt ngủ gật, giống như nhận thấy khách đã đến, đột nhiên bừng tỉnh, nhu nhu hai mắt, sau khi nhìn thấy người tới hai mắt kinh ngạc trừng lớn.

   “ Hổ gia…… Ngươi làm sao có thể tới nơi này ?  ”  A tuyền từng đứng xa xa nhìn liếc qua thân ảnh cao lớn một cái, lúc ấy Hổ gia đối với người dân trong Bạch Hổ thành khôn khéo sẵn giọng ấn tượng thập phần sâu sắc.

   “Lí lão nhân đâu ? ” Mạnh Ứng Hổ cũng không nhiều lời, nói thẳng ra ý đồ đến đây.

   “ Hôm nay gió gì thổi a ! Thế nhưng có thể đem Hổ gia đại nhân vật thổi đến gian tiểu mễ phô ”  Phía sau truyền đến một hữu lực cứng cáp, thanh âm như âm hồng chung*.

  “Ngoại công !” Bùi Lưu Ly kích động nhìn lão nhân một thân bụi pháo trước mắt, thân mình xương cốt vẫn thập phần cường tráng.

  “ Lí lão, vừa vặn đi đến vùng gần đây, thuận đường lại đây thăm ngài ”  Mạnh Ứng Hổ khuôn mặt tuấn tú hiện lên một chút cười, hai tay thu về phía sau, ánh mắt tinh nhuệ nhìn thẳng lão nhân vẻ mặt đang hoài nghi.

Lí lão nhíu mày, đối với lời nói của hắn tâm còn hoài nghi. Cũng không cho rằng một lão nhân như hắn cùng nhân vật lớn như Hổ gia có giao tình sâu đậm, tốt đến nỗi đi ngang qua ghé tới thăm hắn.

  “ Vào đi, nếu Hổ gia không chê nơi này đơn sơ, tiến vào uống chén trà nóng cho ấm ”

Lí lão dẫn đầu đi vào trong quán, Mạnh Ứng Hổ theo sau đi vào. Nhắm thẳng đừng trước đi vào, đi qua cái sân nhỏ, lại đến phòng khách, phòng trong thập phần mộc mạc, giống những gia đình bình thường.

Nếu không biết trước lí lão là nghĩa phụ đương kim hoàng thượng, tin tưởng tuyệt không có ai đoán ra. Bất quá, cũng vì vậy mà biết được, lão nhân gia trời sanh tính không màng danh lợi, tính tình không như thương nhân.

   “Lão nhân, ngươi đã về rồi ! Di ? Đây  không phải Hổ gia sao ?  Khó có được khách quý tới cửa,  đến, tiểu đào, còn không mau đi pha nước trà nóng đem ra ’’

Lí lão phu nhân đang từ vườn rau sau nhà đi tới, trong tay còn cầm một mớ rau xanh, khi nhìn thấy thân ảnh cao lớn phía sau bạn già, đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo tươi cười rạng rỡ, đem rau xanh đem giao cho tiểu nha hoàn bên cạnh, cũng phân phó nàng đi pha trà.

   “Lão phu nhân, quấy rầy ”  Mạnh Ứng Hổ nhìn thấy người tới bộ dáng mặt mũi hiền lành, vừa thấy là biết người hiền lành.

   “Ngoại bà ”  Bùi Lưu Ly thân mình bay tới bên cạnh lão nhân gia, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ có chút đau thương, ánh mắt hoài niệm đảo quanh trên người hai vị lão nhân gia.

Lí lão mang khách vào trong phòng, sau khi chờ nha hoàn dâng nước trà xong, cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp hỏi: “cái gọi là vô sự không đăng tam bảo điện, Hổ gia bận rộn, hôm nay làm sao có thể rãnh rỗi đến bái phỏng ta, nói vậy hẳn là có việc mới đúng ”

Mạnh Ứng Hổ uống một ngụm trà nóng, đem chén trà thả lại trên bàn, ánh mắt lãnh duệ chống lại ánh mắt nhìn kĩ của lí lão, không nhanh không chậm nói: “ đẫy đà thước phô tuy là một gian nhỏ, nhưng thật ra ở phía tây thành chỉ có chỗ này khách hàng ổn định, xem như sinh ý, không biết lí lão có muốn kiếm một món tiền lời ? ”

Nghe vậy, lí lão cùng lão phu ngồi một bên đối mắt liếc một cái, cùng buồn bực hỏi : “  Hổ gia nói lời này là có ý tứ gì ? ”

“ Ta tính bắt đâu từ tháng sau, toàn bộ Mạnh phủ sẽ do Lí lão phụ trách cung ứng, không biết ý Lí lão như thế nào ? ” Mạnh Ứng Hổ nói ra điều hắn tính, làm người ta cảm thấy hắn có chủ ý khác.

  “Cái gì ? ” Đây chính là món lời lớn nhất. Lí lão bị cái tin này làm cho đầu óc lờ mờ, càng nghĩ càng thấy kì quái, “ Hổ gia vì sao đột nhiên quyết định như vậy ? Mạnh phủ thước không phải luôn luôn từ Xuân lệ thước cung ứng sao ? ”

   “ Đúng vậy, nhưng mấy ngày trước ta phát hiện Xuân lệ thước phô cùng người bên trong phủ ta có ăn hối lộ, bởi vậy, ta quyết định đổi ”  Mạnh Ứng Hổ nhẹ gõ năm ngón tay, lãnh mâu liếc qua thân ảnh tử sam đang đứng cạnh hai lão, chờ Lí lão đáp lại.

  “ nếu thật sự là như vậy, đẫy đà thước phô đương nhiên thập phần vui mừng cùng Mạnh phủ hợp tác ” lí lão lo lắng nhầm, thật sự không có lí do cự tuyệt, liền một ngụm đáp ứng.

  “ Tốt ! Bắt đầu từ tháng tới, thước trong phủ liền từ các ngươi cung ứng. Về nhà thuật lại tình hình, ta sẽ phái người đến nói chuyện cùng các ngươi ”  Mạnh Ứng Hổ nâng chén trà lên, đem trà bên trong một hơi uống cạn sạch, tính cáo từ.

  “ Nghe nói sự cố Hổ sơn là Hổ gia ra mặt hỗ trợ, mọi người đều thập phần cảm tạ Hổ gia trượng nghĩa tương trợ  ”   Lúc này lên tiếng là Lí phu nhân, một đôi mắt lão tinh tế đánh giá nam nhân cao lớn ngồi ở ghế lim.

Ban đầu nàng nghĩ nam nhân này làm việc có chút lạnh lùng vô tình, dù sao hắn có nhiều sự tích, nhất cử nhất động, đều là tiêu điểm chú ý của dân chúng Bạch Hổ thành. Lúc này hắn nguyện ý ra tay giúp dân chạy nạn, làm mọi người kinh ngạc cùng vô cùng cảm kích.

  “ Chẳng qua là nhấc tay chi lao, lão phu nhân nói quá lời ” Mạnh Ứng Hổ khôn hờn không giận cười nói. Từ khi bước vào gan thước phô này, thân ảnh tử sam kia liền rời hắn, luôn luôn đào quanh thân hai lão, hoàn toàn không coi hắn tồn tại.

Nghe vậy, ấn tượng của lão phu nhân đối với hắn lại tăng lên không ít, ánh mắt vừa lòng dừng lại trên người hắn, “Nghe nói Hổ gia chưa thành thân ”

“Đúng vậy.” Mạnh Ứng Hổ cười trả lời

Lão phu nhân khẽ thở dài, nét mặt già nua hiện lên một chút ưu sầu, “ Trong lòng ta có tuyển một người thập phần thích hợp, Hổ gia , chẳng qua nàng……”

  “ người trong miệng lão phu nhân là ai ? ” Mạnh Ứng Hổ bị lời của nàng gợi lên một tia hứng thú.

Bùi Lưu Ly đứng bên cạnh lão phu nhân cũng hiếu kì nhìn ngoại bà, muốn nghe xem người trong miệng ngoại bà đến tột cùng là ai.

  “ Là đại cháu gái của ta, chỉ tiếc nàng….”

 “Phu nhân, đừng nói nữa ”  Lí lão đánh gãy lời nói của phu nhân, hắn đối với nam nhân trước mắt cũng không có bao nhiêu hảo cảm, cũng không nghĩ hắn cùng cháu gái bảo bối liên lụy cùng một chỗ.

Bùi Lưu Ly kinh ngạc trừng mắt nhìn ngoại bà.  Ngoại bà làm sao có thể có ý tưởng này ? Nàng làm sao có thể thích hợp với nam nhân hay tính kế này ?

Nét mặt Mạnh Ứng Hổ kín đáo biểu lộ một chút thâm ý cười, thân hình cao lớn hướng hai người chắp tay hành lễ : “Lí lão, thời điểm không còn sớm, ta nên cáo từ ”

  “Hổ gia đi thong thả, ta đưa ngươi  ” Lí lão dẫn đầu rồi đi ra ngoài.

Mạnh Ứng Hổ liếc nhìn thân ảnh tử sam còn đang ở bên cạnh Lí lão phu nhân, đi nhanh theo lí lão ra ngoài. Cho dù hiện tại Bùi Lưu Ly không muốn đi, cũng chỉ có thể lưu luyến bị một cỗ sức lực vô hình đem nàng kéo về bên cạnh Mạnh Ứng Hổ.

Mạnh phủ Di Phương Các

  “ Cho nên, ngươi rất nhanh đã thoát khỏi Ứng Hổ ’’

Đại phu nhân thở dài, nhẹ nhu giữa trán. Tuy rằng kết quả này nàng đã dự kiến được, nhưng không nghĩ tới Dương Nhược lan không cầu được, còn kì vọng cao đối với nàng.

  “Đúng vậy. Đại phu nhân, Hổ gia vừa ly khai Khách Vân Lâu, miệng nói là muốn theo giúp ta, nhưng hắn căn bản không chờ ta, nháy mắt bóng dàng liền biến mất. Ta thật sự cố hết sức, căn bản chính là Hổ gia chướng mắt ta ”  Dương Nhược Lan ủy khuất nói. Huống chi nàng cũng sợ ánh mắt lạnh lùng của hắn trừng muốn chết, sợ tới mức cả người phát run.

“Ai.”   Đại phu nhân lại bất đắc dĩ thở dài.

  “ Nương, đại ca tuyệt đối không thể coi trọng một nữ tử ngay cả nhìn thẳng hắn cũng không dám, trừ phi có thể tìm được một người không sợ đại ca, nếu không đại ca sẽ không nhìn đến đối phương” Mạnh Nghĩa Bằng vừa vặn đi vào Di Phương Các thăm mẹ ruột, ở ngoài cửa nghe hai người nói chuyện, bước vào trong phòng, đồng thời không chút khách khí xen vào nói.

  “ Vậy ngươi nghĩ có người nào thích hợp để đại ca ngươi chọn ? ” Đại phu nhân nhìn thấy con thứ hai, cõi lòng đầy chờ mong hỏi.

 “ Không có ” Mạnh Nghĩa Bằng trả lời rõ ràng. Dù sao đại ca tại Bạch Hổ thành tiếng tăm lừng lẫy, nếu muốn tìm người không sợ đại ca, có năng lực làm đại ca thích, thật đúng là không dễ dàng.

 “ Vậy phải làm sao bây giờ ? ”  Đại phu nhân đau đầu, vậy chẳng phải là vòng  trở về điểm ban đầu.

  “ Đại phu nhân, kia……cha ta muốn hướng ngân hàng tư nhân vay một ít tiền……” Dương Nhược Lan sợ hãi chen vào nói, nhìn sắc mặt hai người đồng dạng không tốt.

Đại phu nhân tức giận liếc nàng một cái,  “ Ngươi đã không thể làm được chuyện ta giao, chuyện vay tiền, hết thảy làm theo quy củ, ta không thể giúp được ngươi, ngươi có thể đi rồi ” Nhiệm vụ bất thành, nha đầu kia còn mặt mũi thỉnh nàng hỗ trợ ? ! Cũng đúng, xem bộ dáng nàng rụt rè sợ hãi, khó trách Ứng Hổ chướng mắt.

  “ Dạ ” Dương Nhược Lan suy sụp hạ hai vai, thất vọng rời đi.

  “ Nương, ta nhớ rõ nhà chúng ta không phải có một biểu muội chưa gả sao ? ”  Mạnh Nghĩa Bằng cân não nhắc đến người trong nhà.

  “ không cần nói. Ta và sáu vị di nương đã nghĩ đến, cũng nhất nhất hỏi qua, không một ai nguyện ý, tất cả đều nói đã cũng người đính thân, sắp quá môn”  Đại phu nhân nói đến đây, nhịn không được thở dài. Rõ ràng con lớn nhất điều kiện không kém, lại là người cầm quyền Mạnh gia, nhưng kết quả lại…..thiếu người hỏi thăm.

   “Đại nương, tìm được rồi ” Một tiếng nói hưng phấn quát tháo từ xa đến gần, thân hình cường tráng bước vào Di Phương Các, cũng làm cho hai người trong phòng đồng thời nhíu mày.

  “ Lão tam , ta nói bao nhiêu lần rồi, đừng ở trong phủ kêu to, nếu bị đại ca nghe được sẽ ăn mắng ”  Mạnh Nghĩa Bằng đợi hắn bước vào trong phòng, trước hết răn dạy một chút.

  “Khai Vân, có chuyện gì sao ? ”  Đại phu nhân thấy hắn thần sắc vội vàng, hắn lớn giọng sớm thành thói quen, trực tiếp hỏi.

  “Đại nương, ta thừa dịp đại ca không ở nhà, tìm trong phòng hắn được bức họa này, ngài mau nhìn xem ”  Mạnh Khai Vân chạy nhanh đưa bức họa.

  “Lão Tam, ngươi không muốn sống nữa sao ? Dám động đến đồ của đại ca”  Mạnh Nghĩa Bằng ngẹn họng nhìn trân trối. Tiểu tử này càng lúc càng lớn mật, sớm hay muộn cũng bị đại ca nóng nảy làm cho đau.

  “ Cô nương trong tranh này là ai ? Thật là mỹ nhân khó gặp, vì sao lại ở trong phòng Ứng Hổ ? ”  Đại phu nhân kinh ngạc qua đi, mới đặt ra nghi vấn.

  “ Tranh này hình như là đại ca tự tay vẽ, là cô nương đại ca thích, cũng là đối tượng đại ca muốn minh hôn ” Mạnh Khai Vân nhìn nhị ca liếc một cái, ngay cả những gì hắn giữ kín, đem hết thảy nói ra.

  “ Cái gì ? Lời này là có ý gì ? Cái gì minh hôn ? Hay là cô nương trong họa đã chết ? Nghĩa Bằng, ngươi mau nói cho rõ ràng ”  Đại phu nhân vừa nghe, trên mặt đại biến, ép hỏi con thứ hai

Mạnh Nghĩa Bằng thấy đau đầu không thôi.Hắn sớm muộn cũng sẽ có ngày bị lão tam lỗ mãng hại chết. Đầu tiên là trừng mắt liếc nhìn lão tam hồn nhiên không biết mình làm sai cái gì một cái, lại nhận mệnh kể chuyện theo Giang Uy do thám tình hình từ đầu đến cuối kể lại một lần.

  “ Ta không cho phép. Đại ca ngươi nghĩ cái gì, hắn làm sao có thể minh hôn. Hắn là đầu rồng của Mạnh gia chúng ta, ngươi nhanh đi đem đại ca ngươi trở về cho ta, ta muốn cùng hắn nói chuyện”  Đại phu nhân vừa nghe xong, lại khẩn trương vạn phần, vội vã lập tức gặp con lớn nhất.

 “ Nương, trước ngài bình tĩnh nghe ta nói. Vạn vạn không thể làm cho đại ca biết chúng ta đã biết được chuyện hắn tính. Vì kế lâu dài, trước hết nghĩ biện pháp làm hắn thay đổi tâm ý mới được. ” Mạnh Nghĩa Bằng nguyên bản có kế hoạch khác, không nghĩ trước làm cho người nhà biết chuyện, nào biết lão tam này làm hỏng kế hoạch

  “ Nhị ca, ngươi có biện pháp gì sao ?” Mạnh Khai Vân thần kinh thô thiển còn có mặt mũi hỏi

  “ Ta ban đầu là muốn tìm một nữ tử không sợ đại ca, tạo cơ hội để hai người ở chung, nhưng chỉ sợ trong thời gian ngắn khó tuyển người, vậy chỉ còn một phương pháp cuối cùng” Vạn bất đắc dĩ, hắn thật sự không muốn dùng biện pháp này, chỉ sợ mọi người tham dự chỉ khiến đại ca thêm quyết tâm.

  “ Phương pháp gì, Nghĩa Bằng ngươi nói mau a !”  Đại phu nhân không kiên nhẫn truy vấn.

  “ Đúng vậy, nhị ca ngươi nghĩ ra biện pháp nào tốt sao ?”  Mạnh Khai Vân cũng vội vã hỏi

 “Ta tối hôm qua mượn cơ hội Giang Uy quá chén, từ trong miệng hắn biết được hồn phách nàng kia là bám vào một cái hương túi, địa ca vẫn mang theo tùy thân. Nếu có thể phá hủy hương túi kia, nàng sẽ không thể ở lại bên người đại ca”  tuy là hạ hạ sách, nhưng cũng là phương pháp nhanh nhất.

 “Hảo! Liền làm như vậy. Chuyện này liền giao cho hai huynh đệ các ngươi đi phụ trách, phải nhanh xử lý một chút mới tốt. ”   Đại phu nhân vừa nghe, cũng hiểu được kế này có thể làm, hơn nữa nhất đao vĩnh dật, không cần lo lắng con lớn nhất lại bị Quỷ hồn bò lên.

Hai huynh đệ đang rời đi Di Phương Các, Mạnh Khai Vân lúc này mới thấy sự tình nghiêm trọng, lo sợ bất an hỏi nhị ca bên cạnh.

  “ Đại ca, chúng ta làm như vậy, nếu đại ca biết, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hai chúng ta”  Nghĩ đến bộ dáng đại ca phát hỏa, không khỏi sợ hãi nuốt nước miếng.

  “ Nếu không phải ngươi nhiều chuyện xuất ra bức họa kia, ta làm sao có thể nói ra phương pháp này, chuyện này là ai gây nên !”   Mạnh Nghĩa Bằng không thể nhịn được nữa, trực tiếp một quyền đánh vào trước ngực hắn, mắt trợn trắng.

Mạnh Khai Vân thét lớn một tiếng, nghe hắn nói đến bức họa, đột nhiên kinh hô ra tiếng: “ Ta phải chạy nhanh thừa dịp đại ca chưa trở về, trước đem bức họa thả lại chỗ cũ, bằng không nếu đại ca biết, xác định chắc chắn là giết ta”  thân ảnh cường tráng gấp đến độ vừa chạy vừa kêu.

  “ Xú tiểu tử này !”  Mạnh Nghĩa Bằng trên trán nổi gân xanh, cắn răng mắng. Không cần nói đại ca, ngay cả hắn đều rất muốn làm thịt xú tiểu tử làm việc không được, bại sự có thừa này.

 Nghĩ đến chuyện mình sắp làm, cũng nhịn không được rùng mình một cái.  Nếu không nghĩ lưu lại đối mặt đại ca tức giận, trước hết hắn nên nghĩ tốt nên đi chỗ nào tị nạn mới được.

Lưu Ly.

Là ai kêu nàng ?

Bùi Lưu Ly nghi hoặc nhìn xung quanh, lúc này nàng đang theo sau Mạnh Ứng Hổ bước vào trong Hổ Gầm Các, ngoại trừ Mạnh Ứng Hổ, vẫn không có ai thấy được nàng, mới vừa rồi là ai kêu nàng ?

  “ Lưu ly”  tiếng nói trầm thấp bí mật mang theo một tia khẩn trương, ở bên tai nàng gọi.

Lúc này nàng nghe được rất rõ ràng, là thanh âm Mạnh Ứng Hổ, ánh mắt khó hiểu nhìn hắn, hắn vì sao vẻ mặt khẩn trương nhìn nàng ?

 “Làm sao vậy ?”

 “Không có việc gì ”

Mạnh Ứng Hổ mắt khôi phục vẻ phức tạp nhìn nàng, vẫn là một thân ảnh tử sam, tựa hồ hắn thấy thân ảnh nàng trở nên nhàn nhạt, chẳng lẽ là đến thời điểm ?

  “Không có việc gì ? Vậy vì sao ngươi dùng ánh mắt này nhìn ta ?”  Hắn nhìn ánh mắt của nàng, không chỉ là khẩn trương, hình như có thiên ngôn vạn ngữ.

  “ Còn nhớ rõ lời ta đã từng nói với ngươi không ? Là chính mồm ngươi đáp ứng phải gả cho ta,  cho nên bất luận ngươi là người hay là quỷ đều phải tuân thủ hứa hẹn.”  Mạnh Ứng Hổ lại nhắc nhở nàng

  “ Vì sao ngươi lại nói như thế ? Ta đã đáp ứng rồi sẽ không quên ” Lưu Ly không rõ vì sao hắn phải nhắc nhở nàng lần nữa, cho dù biến thành quỷ, nàng cũng sẽ tuân thủ lời hứa

  “Vậy là tốt rồi. Ta muốn tắm rửa thay quần áo, nương tử muốn theo vi phu tiến vào sao ?” Hắn lại bắt đầu trêu đùa nàng

  “ Ngươi đứng đắn lại ”  Hắn căn bản chính là khinh quỷ quá đáng ! Bùi Lưu Ly thở phì phì toàn thân đưa lưng về phía hắn.  ( người ta là khinh người quá đáng, nàng là khinh quỷ…)

Mạnh Ứng Hổ cười to đi vào phòng trong, cởi ngoại bào,  đem hương túi tùy thân đặt ở trên gối, buông vải mành trên giường xuống, đi đến bể lớn sau phòng, bên trong sớm đổ đầy nước ấm, đem quần áo còn lại trên người cởi ra, tiến vào bồn tắm.

Khi Mạnh Ứng Hổ ngâm trong bồn tắm chừng một khắc, cửa phòng đóng chặt lén lút bị mở ra, một thân ảnh thon dài không tiếng động đi vào.

Bùi Lưu Ly nhìn người tới, buồn bực vì sao vẻ mặt hắn khẩn trương, lén lút thừa dịp tiến vào, thẳng đến lúc thấy hắn đi vào phòng trong, cầm lấy hương túi đặt trên gối, nàng mới bừng tỉnh biết hắn muốn làm cái gì.

Nhìn hướng bồn tắm, nàng nên kêu Ứng Hổ sao ?

Trong nháy mắt khi nàng chần chờ, lại làm cho người nọ đắc thủ thành công. Nàng cũng không muốn cho người bên cạnh Mạnh Ứng Hổ nhìn thấy nàng, nhưng lại thân bất do kỉ đi theo phía sau, khi sắp rời tẩm phòng, nàng quay đầu nhìn phía phòng trong, lại có chút không buông tha. Là thời điểm chia lìa sao ?

Mạnh Nghĩa Bằng khi đến gần cửa phòng, thân mình nhanh chóng chạy gấp ra hậu viện, ở hậu viện Mạnh Khai Vân sớm đã đặt chậu than chờ hắn, nhìn thấy hắn xuất hiện, vẻ mặt đồng dạng khẩn trương.

  “Nhị ca, đắc thủ sao ?”  Mạnh Khai Vân vội vã truy vấn, trên trán không khỏi toát ra một tầng mồ hôi, không phải chậu than quá nóng, mà là quá mức khẩn trương.

Mạnh Nghĩa Bằng sắc mặt ngưng trọng nắm chặt tay quan sát dọc đường đi , không nói hai lời đã đem hương túi quăng vào chậu than, ánh mắt hai người chuyên chú nhìn ngọn lửa dần dần cắn nuốt một mặt hương túi con bướm mềm mại màu tím có thêu cái gì.

Mà thân ảnh Bùi Lưu Ly phập phềnh ở sau hai người, thân ảnh theo hương túi bị đôt mà trở nên mỏng dần…

Ánh mắt lại nhìn hướng Hổ Gầm Các. Rõ ràng nàng đã thành quỷ, vì sao còn cảm giác lo lắng ? Có lẽ phương thức chia lìa như vậy đối với hai người đều tốt.

Trong khoảng thời gian từ trước đến nay, trong lòng nàng sớm đã có thân ảnh hắn, chính là chung quy nhân quỷ thù đồ, không khỏi sâu kín thời dài.

Đừng, Mạnh Ứng Hổ.

Theo hương túi hóa thành tro tàn, hai huynh đệ nhìn nhau trong ánh mắt đều có chút ngưng trọng 

  “Lão Tam, đừng nói ta không nể tình huynh đệ, ta tính đi Thanh Long thành, nhìn xem nơi nào thích hợp mở chi nhánh ngân hàng tư nhân, ngươi có muốn cùng đi theo ta ? ”  Đây là chuyện công đạo, hắn có lý do đường hoàng rời phủ một thời gian.

  “ Nhị ca, ta nghĩ ngươi hẳn là cần giúp đỡ, ta sẽ đi theo ngươi”  Mạnh Khai Vân ngay cả nghĩ cũng không liền một ngụm đáp ứng.

  “Như vậy việc này không nên chậm trễ, cũng không cần nói với người nhà,  chúng ta suốt đêm khởi hành đi”  Mạnh Nghĩa Bằng lời còn chưa dứt, thân hình đã hướng cửa sau đi, mở cửa ra, bước nhanh đi ra ngoài.

  “Nhị ca đợi ta với a !”

Hai huynh đệ giống như chạy nạn suốt đêm thoát Bạch Hổ thành, trong khoảng thời gian ngắn địa khái không dám trở lại Bạch Hổ thành.

Nhất đao vĩnh dật: một đao vĩnh viễn nhàn rỗi
Đẫy đà: cái tên này, trong convert, bi không dịch ra được nên để nguyên.

About xinbi

chỉ cần nỗ lực phấn đấu và không ngừng cố gắng sẽ biến ước mơ thành hiện thực

11 thoughts on “Bạch Hổ khiêu tình-chương 5

  1. Pingback: Bạch hổ khiêu tình [Read Online] « khotruyendownload

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s