Minh châu ám đầu 1.1

Đầu mùa xuân, kinh thành đắm mình trong một màn mưa nhỏ như sương khói.

Chiều tối vẫn mưa lất phất, bóng đêm dần buông xuống. Đường cái ở gần vạn ân phường là nơi ầm ĩ, nhốn nháo nhất, mặt đường được lát phẳng từ những viên đá thô màu xanh, lúc này tuyết đọng tan ra, từng phiến đá đều thấm nước ẩm ướt, hơi không chú ý sẽ trượt chân, người đi đường lui tới cước bộ đều thong thả, chầm chậm, cẩn thận hành tẩu.

Đột nhiên, hai tuấn mã cao lớn ở một đầu đường xuất hiện, một trước một sau rong ruổi đi vào. Ngựa thật tốt, cao lớn cường tráng, cất vó vội vàng chạy tới, dường như không đem dân chúng bình thường qua đường để vào mắt một chút nào.

    “ Tránh ra !”  lập tức giọng nói kỵ sĩ như chuông đồng thét to, roi ngựa vung lên không trung, ba một tiếng, làm cho dân chúng cản đường né tránh, miễn thành oan hồn khóc lóc !

    “ Thổ phỉ đến sao ?”

    “ Chậm một chút, không thấy trên đường có người sao ? Đường là nhà ngươi mở chắc ?”

   “ Đuổi cái gì mà đuổi, đuổi đi đầu thai sao ?”

Nhất thời, âm thanh thầm mắng vang lên.

Hai người mới không để ý tới, một đôi tuấn mã chớp mắt tiến thẳng đến trước một tiểu điếm, mới dừng chân nghĩ lại. Người tới xoay người gọn gàng xuống ngựa, nhìn xung quanh điếm đã đóng được một nửa.

Vốn người qua đường còn nhăn mặt né tránh, miệng còn đang mắng, giờ phút này mới bừng tỉnh đại ngộ nói:  “ A, là tới tìm đại phu.”

Bá đạo như thế, bất quá là vì lo lắng, dù sao mạng người như trời a

   “ Đại phu đã nghỉ ngơi.”  Những người đứng xem hảo tâm, nhịn không được mở miệng khuyên nhủ, “ Lần tới đến sớm một chút. Y quán người ta quá giờ mùi liền đóng cửa, đại phu cũng muốn ăn cơm..”

   “ Tức cười.”  Đối phương cũng thật bá đạo, nghe vậy, chỉ cười lạnh nói: “ Thầy thuốc như cha mẹ, rõ ràng hiện nay cũng còn mở cửa một nửa, bên trong cũng có người, vì sao ta không thể vào ?”

    “ Đại khái là bệnh nhân còn chưa xem xong…”

Người nọ biểu tình không tính nhẫn nại nghe tiếp, quăng dây cương ngựa, tiến một bước đến thềm đá, tiến dần từng bước, một mặt còn lớn giọng hô: “Liễu đại phu, Liễu đại phu !”

Một tiểu đồng áo xanh nghe tiếng nhanh chóng xuất hiện, nhìn xuống dưới, bước nhanh đến ngăn đón, “ Vị đại gia này xin dừng bước ! Hôm nay đại phu không muốn xem bệnh, lần tới..”

  “ Ta ba ngày đã tới ba lần, mỗi lần đều đến giờ đóng cửa, lần tới cái gì ! Mau kêu đại phu ra !”  Người nọ nổi giận đùng đùng đi trở về.

    “ Nếu có bệnh bộc phát nặng, không thể chờ, đại gia có thể đi tìm tiền đại phu, hoặc là điền đại phu. Y quán của bọn hỏ đều mở trễ, buổi tối cũng xem bệnh.”  Tiểu đồng ôn tồn trả lời.

Vừa nghe nói vậy, người nọ càng giận, hai mắt trừng, cả giận nói: “ Nếu không nghe nói phía nam thành có Liễu đại phu hoa đà tái thế, y thuật rất cao minh, ta cũng không chạm vào cái nơi này ! Tìm đến hắn là cho hắn mặt mũi, đừng thoái thác nữa !”

   “ Liễu đại phu hôm nay đã xem bệnh hơn mười người….”

   “ Đại xem bệnh là để lấy tiền, có người liền xem, chẳng lẽ còn ngại nhiều bạc sao ? Người nọ từ trong lòng lấy ra một thỏi bạc, thô lỗ nhét vào trong lòng tiểu đồng, “ Đừng lan man nữa, mau gọi đại phu ra đây.”

 Tiểu đồng cực kỳ khó xử, nói quanh co: “ nhưng là, nhưng là……”

    “ Đừng nhưng là, ngươi nhìn bạc đi, ngươi từng nhìn thấy nhiều bạc tiền như vậy sao ?” Người nọ giọng càng ngày càng thô.

Bên này thật náo nhiệt, mọi người cũng chưa chú ý đến người ngồi trên một con tuấn mã khác.

Hắn thủy chung không có xuống ngựa. Một thân khoác áo màu đen ngay cả nón cũng đen, vì che mưa, vành nón kéo xuống đầu, không thấy rõ mặt mày cho lắm. Nhưng tư thái nhất phái ưu nhàn, lạnh lạnh nhìn tùy tùng cùng tiểu đồng cãi nhau, giống như chuyện không liên quan đến mình.

Tên tùy tùng kia thật hung ác, mắt trừng thẳng, cổ họng hét to những lời ác độc, đem tiểu đồng áo xanh e thẹn mắng đến không biết cãi lại như thế nào, vẫn hướng cửa thụt lùi.

Đột nhiên, cửa mở ra, chỉ thấy một phụ nhân thần sắc bệnh tật đi ra, còn ho khan vài tiếng. Đi sau phụ nhân, là một gã sai vặt áo xanh khác trong y quán, một mặt giúp phụ nhân vỗ nhẹ lưng thuận khí, một mặt thấp giọng nói, tụa như dặn dò cái gì.

     “ ……..Sớm muộn gì đều nhớ rõ phải ăn. Nấu dược đừng Nấu quá, ba chén nước dùng lửa nhỏ nấu không đến một chén, nhiều lắm hai canh giờ. Đừng giống như lần trước, dược phải nấu đến cạn, phải nhớ cho kỹ..”

Phụ nhân xấu hổ cười trừ, “ không còn cách nào khác, ta từng tuổi này rồi, trí nhớ kém.”

   “ Để con dâu ngươi giúp nấu thuốc, vậy chẳng phải được rồi ?”

   “ Nào có thời gian rỗi đâu ? Nàng cũng rất bận rộn. Tôn tử ta mới nhiễm phong hàn, rất phiền toái, căn bản không rời người được.”

    “ Nha, nhiễm phong hàn ?”  gã sai vặt thực chú ý nghe.

Mắt thấy hai người đứng ở cửa nói liên miên, lằng nhằng không dứt, vị khách kia không còn kiên nhẫn để chờ, hắn cố ý khụ vài cái thật lớn, thô lỗ xen mồm nói: “ Uy, các ngươi nói nhanh chút có được không ? Còn có người chờ muốn vào nhìn xem đại phu thế nào.”

Gã sai vặt áo xanh nghe được, không ngừng lại, cũng không ngẩng đầu lên, vẫn kính trọng đối với lão phụ nói tiếp: “ Có nặng lắm không ? Bệnh trạng thế nào ?”  đúng là không đem vị khách cao lớn hung hãn để vào trong mắt.

    “ Uy, uy !” Vị khách kia trong cơn giận dữ, động thủ một phen đẩy ra người bệnh, muốn kéo gã sai vặt không nghe thấy gì đi, “ Có nghe thấy ta nói chuyện hay không ? Mau mau đuổi người này đi, mang ta đi vào gặp đại phu..”

    “ Không được !”   có người đột nhiên thốt ra.

Kết quả, cư nhiên là gã sai vặt đứng ở cửa cùng vị khách thần bí trăm miệng một lời. Hai người trao đổi một cái liếc mắt.

Chỉ thấy người nọ có một đôi mắt sáng ngời, khí phách khó có thể che dấu, lập tức gã sai vặt liền ngây ngẩn cả người.

Nháy mắt một cái, ai cũng không thấy rõ động tác của gã sai vặt áo xanh, chỉ thấy ngân quang chợt lóe, tên thị vệ hung ác thô lỗ bỗng nhiên gầm rú như heo bị mổ, “ Ngươi làm cái gì ? Cút ngay cho ta.”

   “ Ngươi xác định còn muốn hô to gọi nhỏ như vậy ?” gã sai vặt áo xanh trả lời thản nhiên.

Mọi người tập trung nhìn, ai nấy đều dọa đến ngây người.

Chỉ thấy một cây ngân châm thật dài để ở cổ họng tên thị vệ, giữa trời chiều, châm dài lóe ra ánh sáng bạc, châm đã hơi đâm vào da. Chỉ cần tay cầm châm thêm một chút sức lực, người này sẽ biết không còn cách nào để lớn tiếng hô quát bất luận kẻ nào.

Lúc này ác nhân lại lớn mật, không còn hung hãn nữa, giọng hắn nhỏ lại, “ Ta, chúng ta chỉ muốn gặp Liễu đại phu ”

    “ Xem đại phu, có thể bá đạo như vậy sao ? Có chuyện gì chậm rãi nói, hảo hảo nói.” Gã sai vặt vẫn là ngữ điệu không gợn sóng thịnh hành nói.

   “ Dạ, dạ. Tiểu ca nói được là được.”  Ngay cả xưng hô đều sửa lại, hắn khẩn trương quay đầu về phía chủ tử liếc mắt một cái,  “ Thiếu gia của chúng ta là người này.”

 Mọi người đều quay đầu lại nhìn một chút cái người kêu “ Thiếu gia”.Chỉ thấy vị thiếu gia kia vẫn như cũ, cũng là bộ dáng ưu nhàn xem diễn.

    “ Cắm châm vào đi, mũi châm xuyên qua rồi, còn có thể nói chuyện sao ?”  Tiếng nói trầm thấp giống như khiêm tốn thỉnh giáo, cư nhiên một chút cũng không để ý tính mệnh tùy tùng.

   “ Thiếu gia !”  tiếng khóc thét của thị vệ như mổ heo vang lên, thân mình tráng kiện cùng sợi dây cung giống nhau, động một chút cũng không dám động, chỉ sợ tay gã sai vặt này run lên, hôm nay hắn liền chuẩn bị tang lễ.

   “ coi như hết, hắn cũng nóng vội quá.” Lão phụ ốm yếu ở bên cạnh mặc dù mới vừa rồi bị đẩy ra ngoài một phen, giờ phút này nhịn không được mở miệng cầu tình, hoàn hảo dò hỏi, “ Vị đại ca này, quý phủ là ai bất an ? Tìm đại phu trở về xem bệnh, phải không ?”

  “ dạ, dạ.” Thị vệ như được đại xá, liên tục đồng ý, “ Là lão gia, lão gia của ta.”

  “ Ta đã sớm nói, bệnh của lão nhân không thể cứu được, cho dù tìm được Hoa đà tái thế cũng vô dụng. Làm gì phải vất vả như vậy ? , làm không tốt còn bồi thường mạng nhỏ của chính mình.”  Thiếu gia hắn thật đúng là nói mát, chậm rãi nói.

  “ Vô luận như thế nào, thử trước nói sau.”  Tên thị vệ hung ác hiện nay lại thay đổi tính, trong khẩu khí nghe được lo lắng, đối với gã sai vặt cầm ngân châm khép nép nói: “ Vị tiểu ca này, ta hiểu được tội, chớ trách móc. Thật sự là lão gia nhà ta bệnh nặng, danh y kinh thành nhiều lần đến xem đều không hề khởi sắc, làm tại hạ thập phần nóng vội. Nghe nói Liễu y quán ba đời học y, gia tộc còn có người vào Thái y quán, y thuật kỹ càng, thế mới mạo muội đến thỉnh giáo.”

   “ Nhưng là, người ta muốn đóng cửa.”  phía sau có tiếng nói trầm thấp xen mồm.

   “ Ta biết, ta biết.”  Thật là, cho dù không hát đệm, thiếu gia còn muốn cản. Hiện nay cũng không quản được nhiều như vậy, thị vệ gấp đến mồ hôi đầy đầu, khẩu khí càng thêm khiêm tốn, vội vàng khẩn cầu nói: “ Nhiều chỗ phiền toái, sau nhất định báo đáp. Vị tiểu ca này xin thương xót, giơ cao đánh khẽ, mang chúng ta đi gặp Liễu đại phu.”

   “ Sớm một chút nói dễ nghe như vậy, không phải là không có việc gì sao ?”  gã sai vặt nghe xong, thế mới rút châm lại, chậm rãi thu vào trong lòng, thản nhiên nói, “ Ta chính là Liễu đại phu. Vào trong nói chuyện.”

Nhắc tới dung mạo của gã sai vặt thấy thế nào cũng không giống đại phu, cái phòng này thoạt nhìn cũng không giống y quán. Nếu như bình thường người ta, có mấy cái bàn tròn, mấy cái ghế, trên tường còn có bình hoa, bên trong còn cắm vào mấy cái rễ cây dùng để làm thuốc không biết tên nha, Mặc dù nhà không phải chỉ có bốn bức tường, bất quá cũng đủ mộc mạc.

Chỉ có hai cái ghế gỗ sơn thủy điều dài đặt song song dựa vào tường, mặt gỗ bóng loáng trong như gương, xem ra đã để cho vô số bệnh nhân đợi khám bệnh ngồi qua, mới miễn cưỡng có điểm giống y quán.

   “ Ngồi đi. Thứ lỗi ta không mời hai vị uống trà, nơi này không phải quán trà.”  Lĩnh khách nhân đi vào, vị “Liễu đại phu” này tự đi đến bàn học gần cửa sổ, thu thập sách vở mở ra trên bàn.

    “ Có phải đại phu ở bên trong hay không….” Tùy tùng đại hán chư từ bỏ ý định, vào cửa còn tham đầu tham não, nhìn xung quanh bên trong, hy vọng tìm thấy một đại phu có vẻ lão thành, tin cậy.

   “ Không cần tìm, vị này thật sự chính là Liễu đại phu.” Một gã sai vặt đi theo phía sau bọn họ tiến vào, hảo tâm giải thích. Một mặt đốt đèn, một mặt còn thấp giọng nhắc nhở, “ Có cái gì muốn thỉnh giáo, có thể nói. Đừng lãng phí thời gian của đại phu.”

   “ Ai lãng phí thời gian của ai ?” uy hiếp vừa qua, vũ phu lại bá đạo trứng mắt, trách cứ nói, “ Ngươi có biết ta là ai, lão gia nhà ta là ai không ? Mao đầu tiểu tử, nói chuyện khách khí chút !.”

  “ Ngươi mới  nói chuyện khách khí !”  Liễu đại phu giương mắt, một đôi mắt ngoan cố,mưu lược lóe lóe.

Trong lòng tùy tùng vừa động, mày rậm nhăn lại.

Mới nãy ở ngoài trời chiều không thấy rõ lắm, giờ phút này có ánh sáng của đèn đuốc, mới thấy đại phu này chẳng những trẻ hơn, hơn nữa mặt trái xoan, mắt hạnh, diện mạo mặc dù không tính là xinh đẹp, lại thập phần thanh tú thoát tục, rõ ràng là hạng nữ lưu !

Nữ đại phu không phải chưa từng nghe qua, nhưng tất cả đều là xem bệnh cho những phụ nhân đau đầu, khí huyết không thuận, giúp an thai đỡ đẻ, căn bản không đủ trình độ nhận danh hiệu danh y. Lúc này, hắn càng thêm mất lòng tin.

   “ Một nha đầu trẻ tuổi như ngươi, thật sự có thể chẩn đoán chữa bênh ? Đừng có trêu chọc người hồ đồ.”  Hắn không khách khí thẳng thắn nói, một đôi mắt to như chuông đồng cố trừng chết nàng,  “ Mau mời Liễu đại phu thật sự xuất hiện đi. Ta có thể nói cho ngươi, lão gia của chúng ta là đương kim cửu vương gia, vị trước mặt ngươi này , là tiểu vương gia..”

  “Nha.”  Liễu đại phu lên tiếng, nhưng bộ dáng không có kinh hoàng hoặc kính sợ. Nàng nhìn nam tử ở một bên liếc mắt một cái.

Nguyên lai vị này chính là con trai trưởng của Cửu vương gia từng làm mưa làm gió kinh thành_Nhạn Cận Thần. Toàn kinh thành đều biết việc nhà ầm ĩ của Cửu vương gia, lúc trước giận chó đánh mèo không muốn đứa con này, ai biết nhiều năm sau, vương gia gần đất xa trời, còn phải kéo nét mặt già nua cầu con duy nhất trở về.

Chỉ thấy bảo bối tiểu vương gia này nhàn hạ khoanh tay đứng thẳng, từ khi tiến vào không mở miệng ra, chính là bản thân nhàn nhàn đánh giá khắp mọi nơi. Tất cả mọi người đều biết chuyện mẹ đẻ Nhạn Cận thần đến từ Bắc Thái oa quốc, cho nên dáng người hắn phá lệ cao lớn uy vũ, ngũ quan cùng nhân sĩ trung thổ khác thường. Lúc này vừa thấy, quả nhiên không sai. Mũi hắn lại rất cao, thậm chí hơi hơi cong. Mày rậm mắt to không nói, nhan sắc đôi mắt so với người thường hơi nhạt, thập phần đặc thù.

Liễu đại phu còn đang đánh giá hắn, tùy tùng vương phi thấy thế, thừa cơ xen mồm, “ Thấy rõ ràng, tiểu vương gia chúng ta cũng cực quan tâm bệnh của lão gia, đặc biệt đến thỉnh giáo, ngươi không thể lại lật lọng với chúng ta.”

   “ Không phải chuyện này. Ta chỉ muốn đi Lục Xuân lâu phụ cận tìm cô nương uống rượu, vừa vặn gặp ngươi vội vội vàng vàng, tò mò theo tới nhìn xem mà thôi.”  Nhạn Cận Thần lạnh lạnh nói, “ Không nghĩ tới là tìm đại phu, không phải tìm việc vui. Cái gọi là cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng, xem ra vương gia thật sự sắp không được.”

Nói thân phụ hắn như thế, khẩu khí không khỏi rất lạnh bạc, rất vô tình.Nhưng Nhạn Cận thần một chút cũng không khí thế.

About xinbi

chỉ cần nỗ lực phấn đấu và không ngừng cố gắng sẽ biến ước mơ thành hiện thực

7 thoughts on “Minh châu ám đầu 1.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s