Minh châu ám đầu 2.1

Sau một lát, con hổ chán đến chết nhún vai. “ Đây là lệnh đuổi khách sao ?”

   “ Đúng.”  Thanh thúy gọn gàng, không chút nghĩ ngợi trả lời.

Nhạn Cận thần nhăn mày, lại nhìn nàng một lát.

   “ Được rồi, ta đây liền nghe theo lệnh của thầy thuốc, đi thương Lục Xuân Lâu.”

 Tới bất ngời, đi cũng bất ngờ. Nhạn Cận thần không hề nhiều lời, đứng dậy rời đi. Trước khi đi, còn bỏ lại một câu : “ Đại phu, ngày mai tái kiến.”

Sau khi thân ảnh cao lớn của hắn biến mất, tùy tùng cũng đi, nhất thời, trong phòng nhỏ trống trãi im lặng rất nhiều.

    “ Liễu đại phu……” Bảo Trụ chạm vào người Liễu đại phu, buồn rầu lo lắng nhỏ giọng hỏi, “ Như vậy được sao ? Nhạn công tử lại phiền nhiễu….”

   “ Đừng để ý đến hắn, hắn chính là nhàm chán, tìm việc vui mà thôi, không phải thật sự muốn tìm phiền toái.” Bộ dạng Liễu đại phu phục tùng liễm mục, bắt đầu xem bệnh.

Không hổ là đại phu, nói hai ba câu liền trúng ổ bệnh của Nhạn Cận thần.

   “ Tìm việc vui, sao không trực tiếp đi đến Lục Xuân Lâu cách vách ?”  Bảo Trụ thì thào tự nói.

Nghe vậy, Liễu lục Phi lại không tự giác nhíu nhíu mày.

Lạ nha, vì sao không đi kỹ viện hay quán rượu, ngược lại suốt ngày chạy tới y quán nhàn hoảng ? Điểm này, nàng cũng nghĩ không thông…..

Mới sáng sớm, Liễu y quán im ắng, cửa đóng chặt.

Lẽ ra Liễu đại phu như mọi khi, không chải đầu cũng rửa mặt xong, chuẩn bị mở cửa xem bệnh, hôm nay cũng là như vậy.

Quả nhiên, dị thường khác xa tinh thần phấn chấn mọi ngày, Liễu đại phu còn trầm lặng ở trong phòng.

   “ Đại phu, sao ngươi còn ở đây ? Không tới trước y quán đi ?”  Bảo Trụ đi qua cửa phòng Liễu lục Phi, nhịn không được dừng lại, kinh ngạc hỏi.

   “ Tự nhiên ta không muốn đi.”  Liễu lục Phi xem thường, “ Có đi, giờ này còn có thể ở chỗ này sao ?”  vô nghĩa, hết chuyện này đến chuyện khác

   “ Kia, hôm nay không xem bệnh sao ?”

    “ Bộ dáng ta giống như có thể xem bệnh sao ?”  Nàng tức giận hỏi lại, mắt trợn trắng lần nữa.

Chỉ thấy Liễu lục Phi cuộn thân mình, nửa nằm nửa ngồi ở gian ghế ngoài phòng ngủ. Cả người như không có xương cốt, cũng không có máu, một bộ như sắp rỉ ra.

Bảo Trụ thấy thế, ở trong lòng suy tính một chút. Ân, là “ thời điểm kia”

Làm cô nương thật là phiền toái, hàng tháng luôn có vài ngày đau đến chết đi sống lại, hấp hối, ngay cả Liễu đại phu anh minh thần võ cũng không ngoại lệ.

   “ Vậy hôm nay đại phu nghĩ ngơi đi. Ta ra ngoài treo biển không làm việc.”  Nói xong, trên mặt thanh thú trẻ con của Bảo Trụ xẹt qua một tia sầu lo, “ Chỉ sợ Nhạn công tử lại đến cửa nháo….”

  “ Đóng cửa nhanh là được, nếu hắn xông vào liền đuổi ra.”  Đáng tiếc ngoan cố nói nhưng hữu khí vô lực, không có chút khí thế.

   “ Nhưng…” Bảo Trụ nghĩ nghĩ, vẫn hạ quyết tâm nói, “ Nhạn công tử tác phong không tốt, trừ bỏ đại phu, bên ngoài không ai dám cùng hắn nhiều lời. Ta sợ ngăn không được, hắn sẽ, hắn sẽ….”

   “ Hắn sẽ như thê nào ?”  Liễu lục Phi hỏi lại

Thấy Bảo Trụ nghẹn lời, nàng mới nói: “ Ngươi cũng không nói được đúng không ? Hắn hai ba ngày lại đến, được một thời gian, mỗi lần đều là khua môi múa mép rồi đi, ta mới không tin hắn có thể làm gì. Huống chi, quốc có quốc pháp, kinh thành chẳng lẽ là nhà hắn mở hay sao ?”

Tiểu dân phố phường đều nói giỡn, cho hắn nếm mùi thất bại. Người ta họ Nhạn, nhưng chỉ có tiểu vương gia  hàng thật giá thật, thậm chí tòan bộ kinh thành vu thiên hạ là của nhạn gia bọn họ, lời này tuyệt không giả.

Nhưng nhìn Liễu đại phu mặt mày ảm đạm, ủ rủ không phấn chấn, nói mấy câu sắc mặt liền trắng bệch, Bảo Trụ cũng không nhẫn tâm tranh luận, lập tức lắc đầu, xoay người bước đi.

  “ Đại phu, ta đi đằng trước lấy dược liệu, giúp ngươi đôn canh thuốc ăn lấy máu.”

  “ Vô dụng, dù dùng không biết bao nhiêu thuốc, lại ăn mấy con gà, căn bản không hiệu nghiệm, đừng lãng phí này nọ. Nói ra thật sự là nên vứt chiêu bài đi……A, đã quên, cha là lang băm, chiêu bài đã sớm bỏ đi.”

Cổ họng tuy có khí lại vô lực, nhưng ngữ điệu lại che dấu bất mãn cùng oán khí. Bảo Trụ quay đầu, muốn nói nhưng lại thôi, nhìn nàng đầy lo lắng.

   “ ta biết ngươi muốn nói gì.”  Liễu lục Phi phất phất tay, không kiên nhẫn nói, “ Ngày đó nếu không quẳng bằng chứng, đưa cho người sẽ tốt lắm.Sư phụ ngươi có nói qua, đúng không ?”

Bảo Trụ cũng không phải muốn nhắc tới cái này, nhưng giờ phút này hắn cũng không nhịn nữa, chỉ là lão khí hoành thu thở dài, “ Sư phụ ta, không phải là cha của Liễu đại phu ngươi sao ?”

   “ Đúng vậy. Đường đường là đại danh thủ quốc gia, lại còn nói ra những lời lẽ sai trái, quả thực giống như thôn phụ không thể chấp nhặt. Bao nhiêu năm nghiên cứu sách thuốc đều để cứu người già, khó trách là lang băm, vĩnh viễn không thể thay đổi.”

  “ Liễu đại phu !”

  “ Được rồi, ta không nói nữa.”  nàng nhăn mặt, hiển nhiên vì thân thể cực không khỏe,  “ Không có việc gì để nói, ta muốn nằm một chút. Hôm nay nếu có người bộc phát bệnh nặng, liền….”

  “ Ta sẽ kêu bọn họ đi tìm đại phu khác.”  Bảo Trụ vỗ ngực cam đoan,  “ Đại trượng phu nên chiếu cố nữ tử, đại phu, ngươi đừng lo lắng.”

   “ Đủ rồi, nhanh đến đằng trước đi.”

Vừa đến đằng trước, mới đem cửa mở..

Quả nhiên ! Một thân ảnh oai hùng ở ngoài cửa nhàn hạ. Thật sự lại tới nữa !

   “ Hôm nay không xem bệnh sao ? Như thế nào không có nghe nói ?” Nhạn Cận thần dùng ánh mắt có thể dọa tiểu hài tử khóc, hắn vừa giương mắt nhìn, Bảo Trụ liền khiếp đảm lui vào trong cửa.

   “ Đại phu…. Ân…bị bệnh nhẹ”

Nhạn Cận thần còn tưởng chính mình nghe lầm, mày rậm cong lên, kinh ngạc hỏi lại, “ chính mình là đại phu, còn có thể sinh bệnh ?”

 “ Đại, đại phu cũng là người, tất nhiên sẽ sinh bệnh.”  Bảo Trụ bị ánh mắt của hắn nhìn đến sợ hãi, vội vàng bỏ lại một câu: “ Hôm nay không mở cửa xem bệnh,mời Nhạn, Nhạn thiếu gia trở về.”

Phanh ! Cửa gỗ rất nặng nhanh đóng lại.

Bảo Trụ một mặt bước nhanh tránh ra, một mặt còn nói thầm trong lòng. Nhạn thiếu gia này thật sự là tà môn, tuy rằng cẩm y ngọc đái, bộ dáng quý công tử, nhưng mày rậm trên khuôn mặt kia quả thực vẫn rất dọa người. Cũng chỉ có Liễu đại phu lá gan lớn, chưa bao giờ sợ Nhạn thiếu gia.

Nói thầm thì nói thầm, rất nhanh quay đầu thuần thục lấy mấy thứ dược liệu, biết rõ Liễu lục Phi sẽ không cảm kích, hắn vẫn mang qua.

Trong khuê phòng Liễu lục Phi không có kính hoặc đồ ăn vặt, sát tường chỉ có một cái hỏa lò.

  “ Đại phu, ta đến giúp ngươi nấu canh thuốc..”

  “ Ta sớm nói với ngươi không cần..”

Đang nói, hai người đột nhiên câm mồm. Bởi vì khóe mắt đều tảo đến một bóng dáng.

Vừa quay đầu, liền cùng nhau nghẹn họng nhìn trân trối. ánh mắt bọn họ quỷ dị giống nhau, đều ở bên người nam nhân cao lớn vô thanh vô thức xuất hiện ở cửa phòng

   “Ngươi ngươi ngươi…… Ngươi vào bằng cách nào?” Bảo Trụ chỉ hắn hỏi, cằm đều nhanh rơi xuống

  “ Không có ai nói cho các ngươi biết, ta trước kia là kẻ trộm sao ?” Nhạn Cận thần một bộ thoải mái, tựa vào cạnh cửa, một đôi ưng mục lười biếng đánh giá Liễu lục Phi, “ Như thế nào, thầy thuốc không thể tự chữa ? Làm đại phu còn bệnh thành bộ dáng thế này, thật đúng là nên vứt đi.”

  “ Ánh mắt nào của ngươi …..nhìn thấy chúng ta treo chiêu bài ?”  Liễu lục Phi chống đỡ nói. Cho dù không có lực, vẫn chống đỡ phản kích, “ Dù sao không chiêu bài, không phải ngưu quỷ xà thần cũng suốt ngày tới cửa sao….”

  “ Ngưu quỷ xà thần, đây là đang nói ta sao ?” bộ dáng hắn tuyệt không để ý.

  “ Đúng.”  Nàng hữu khí vô lực nói

   “ Đại phu không có chuyện gì, chỉ là cần nghĩ ngơi.”  Bảo Trụ ở một bên phí công giải thích. “ Mời Nhạn thiếu gia trở về, có chuyện gì muốn nói, có thể để lần khác nói sau hay không ?”

Ánh mắt Nhạn Cận thần vẫn như cũ, quấn quanh trên người nàng, gắt gao nhìn thẳng, “ Ta chưa thấy qua đại phu sinh bệnh, thật mới mẻ, ta muốn xem nhiều một chút.”

   “ Cũng không phải hát hí khúc khiêu vũ, nhìn cái gì ?”  biết rõ người này sẽ không đi, Liễu lục Phi cố nén thân mình chưa khỏe, đứng dậy muốn đi, “Ngươi không đi, ta đi.”

Bỗng nhiên choáng váng sau đó là kim tinh loạn mạo đầy trời, thân mình lung lay sắp ngã..

Ngay sau đó, đã bị hay tay cứng rắn như sắt tiếp được.

   “ Thật sự y quán hôm nay không xem bệnh ? Đại phu không có chuyện gì, chỉ là cần nghĩ ngơi ?” Tiếng nói trầm thấp bên tai nàng vang lên, xác nhận.

Nàng nhắm chặt mắt, dùng sức nuốt nước miếng, cố gắng từng đợt sóng muốn nôn. Vô lực đáp lời, chỉ gật gật đầu.

   “ Như vậy ngươi không có bệnh nhân đến xem bệnh. Nhàn cũng là nhàn, chờ ngày không bằng bất chợt, theo ta đến vương phủ một chuyến đi.”

   “ Ngươi..”

   “ Nhạn thiếu gia.”

Bảo Trụ không kịp ngăn cản, thấy hoa mắt, Liễu đại phu đã bị Nhạn thiếu gia cướp đi !

Người này, thật đúng là thổ phỉ !

Ngựa là ngựa vô cùng tốt, thuật cưỡi ngựa của Nhạn Cận thần cũng vô cùng kĩ càng, một đường thúc ngựa chạy nhanh như bay, lại như giẫm trên đất bằng. Mới một lát, đã từ Vạn ân phường ở phía nam thành đi đến phủ vương gia ở đông thành.

Cát bụi mù mịt, ra lệnh một tiếng, vó ngựa lập tức dừng lại. Không hổ là tuấn mã ngàn dặm.

Liễu lục Phi bị nâng xuống ngựa, hai chân mới đạp, mở miệng ra, không chút khách khí ói trên người hắn !

Hảo một cái Nhạn Cận thần, không né không tránh, đứng tại chỗ tùy ý nàng giẫm.

    “ Ngươi…” Liễu lục Phi sắc mặt trắng bệch, ngay cả giọng nói đều hỗn hển, vẫn giãy giụa. Miễn cưỡng phun ra vài chữ, “ Xứng đáng !”

Nhạn Cận thần đợi nàng phun xong rồi, cởi áo khoác màu chàm ra, tùy tay để bên cạnh. Ngoại sam kia tuy nhìn bình thường, nhưng giá trị chế tạo đủ cho một nhà bốn người ăn ba tháng, giờ phút này thành một đống vải thối !

   ‘ Đứng được sao ? Không bằng, để ta ôm ngươi.” Miệng hắn cười một cách mờ ám.

Người gác cổng nghe tiếng chạy ra, nhóm phó dịch đều đứng ở cửa, trơ mắt nhìn bọn họ , Liễu lục Phi cho dù chặt đứt chân cũng muốn tự mình đứng.

Sau khi phun ra có chút thoải mái, nàng lại có thừa sức, đẩy ra thân người nọ giả vờ hảo tâm đến nâng nàng, lạnh lùng nói, “ Buông !”

    “ Đừng khách khí như vậy, dù sao ngươi cũng đến xem bệnh cho lão vương gia, có thể nào không giúp khách quý đâu ?”  Nhạn Cận thần ngoài miệng thực khách khí, động tác lại không như vậy, cánh tay tráng kiện vẫn ở sau lưng nàng, mãnh liệt nắm eo nhỏ của nàng.

Advertisements

About xinbi

chỉ cần nỗ lực phấn đấu và không ngừng cố gắng sẽ biến ước mơ thành hiện thực

10 thoughts on “Minh châu ám đầu 2.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s