Minh châu ám đầu 2.2

Hắn quả thực giống như lò lửa, toàn thân phát ra nhiệt độ cao, theo sau lưng nàng truyền đến. Hơn nữa áo quần mỏng manh, hắn là dã nhân, thấy nhiều người nhìn  liền cởi áo khoác, hai người tiếp xúc cảm giác không khỏi quá mức thân thiết, làm cho đầu nàng vốn đã choáng váng lại thêm hỗn loạn, khó chịu muốn há mồm ra phun nữa.

   “ Ngươi…..rốt cuộc….muốn làm cái gì ?”

   “ Đã nói nhiều lần rồi, mời ngươi đến xem bệnh.Lúc trước đều nói y quán nhiều bệnh nhân đến xem lắm, hôm nay ngươi không còn cách nào thoái thác nữa đúng không ?”

    “ Ta cũng đã nói rất nhiều lần, rõ ràng có thể tìm được rất nhiều đại phu khác…”

    “ Đã đến đây, không bằng vào nhìn xem.”  Nhạn Cận thần nhiệt tâm nói, một mặt đã muốn nửa nâng nửa đẩy đem nàng vào vương gia phủ to lớn.

Nói là muốn nàng đến xem bệnh, nhưng sau khi bị nắm vào cửa, lại đem Liễu lục Phi một đường đưa đến phòng tiếp khách phía đông nghĩ ngơi. Tiếp theo, hạ nhân như nước chảy ra trận, trà nóng, điểm tâm, cái gì cần đều có, trà nhân sâm, canh tổ yến không hiểu vì sao nói đến là đến, còn có tỳ nữ xinh đẹp đem khăn nóng thơm ngào ngạt đến để nàng lau mặt, lấy kính giúp nàng chải đầu..

Thật vớ vẩn, nàng lớn như vậy chưa từng được người ta hầu hạ qua ! Liễu lục Phi quay đầu trừng tỳ nữ so với nàng còn nhỏ hơn vài tuổi, đề phòng hỏi, “ Các ngươi….muốn làm cái gì ?”

   “ Thiếu gia phân phó phải đón tiếp Liễu đại phu cho tốt nha.” Tiếng tỳ nữ trả lời giống như tiếng ca hát, trên tay cũng không ngừng, chải đầu, lau mặt, dâng trà, điểm tâm, thật sự náo nhiệt.

   “ Đợi chút”  nàng bị phiền đến độ đau đầu, “ Thiếu gia….các ngươi đâu ? Gọi hắn ra nói chuyện.”

    “ Thiếu gia đi thay quần áo, áo khoác không biết như thế nào bị dơ.”

      Đúng vậy, còn có mùi nữa ! Đáng tiếc cho cái áo khoác thêu khổng tước kia.”

Không phải người đem áo khoác của thiếu gia các nàng làm dơ, cũng chính là người ngồi ở chính giữa đại sảnh, trước mặt mọi người ?  Liễu lục Phi có điểm chột dạ, nghẹn lời.

Cũng bởi vì Liễu lục Phi đối xử với hạ nhân đều phi thường khách khí_lại nói, Thái y quán ở trong hoàng cung bất quá cũng chỉ là hạ nhân cao cấp thôi, hạ nhân chỉ là nghe lời làm việc, nàng biết rõ chua xót gian khổ trong đó. Đối với nhóm tỳ nữ, người hầu tác uy tác phúc có cái gì tốt mà diễu võ dương oai ?

Cho nên thật nhẫn nại ngồi ở chỗ hạ nhân bài bố, vẫn nhịn đến khi Nhạn Cận thần thay đổi áo quần sạch sẽ xuất hiện, mới đem cả bụng tức giận bộc phát trên người hắn.

    “ Ngươi làm cái gì vậy ? Không có vương pháp sao ? Muốn bắt người là bắt người ?”  Một đôi mắt tròn vo trừng trừng, đằng đằng sát khí.

Nhạn Cận thần mỉm cười. Đôi mắt cao thấp tuần tra nàng. Ân, sắc mặt tốt hơn nhiều, cũng có khí lực mắng chửi người, đây mới là bộ dáng nàng nên có. ( thêm một ng` thích tự ngược )

Ngẫm lại cũng thật tốt, cho dù Liễu lục Phi cùng hắn không quen biết, nàng vẫn là đại phu, nếu thật sự sinh bệnh, bắt nàng đến vương phủ, có hữu dụng gì đâu ?

Nhưng nhớ đến nàng lúc trước nhăn mày, bộ dáng suy yếu tái nhợt, câu động trí nhớ âm u ở sâu trong đáy lòng Nhạn Cận thần hắn. Nhất thời xúc động không thể ức chế. Hắn luôn luôn làm việc theo bản năng, muốn thì cướp lấy, muốn làm cái gì thì làm cái nấy..

Khi nàng còn giận hắn, hắn còn tại chỗ nhấm nuốt một cỗ xúc động khó có thể giải thích, trong khoảng thời gian ngắn, phòng khách lặng như tờ.

Tính tình Liễu lục Phi vốn không hay mất bình tĩnh. Nhìn thấy hắn giống như không thấy, hiểu rất rõ tình hình hiện tại phát cáu cũng vô dụng. Mắt thấy thân hình vạm vỡ đứng ở cửa không tính mở miệng giải thích, bộ dạng “ ta đã bắt ngươi đến đây rồi, ngươi có thể làm gì được ta.”  giống như thổ phỉ của hắn, đáy lòng thầm thở dài.

Tú tài gặp kẻ vô học, chính là như vậy. Tú tài đành phải tự nhận xui xẻo.

   “ Quên đi, không nhiều lời với ngươi.”  Nàng noi ngắn gọn, “ Lão vương gia đâu ? Dẫn ta đi nhìn xem.”

Lão vương gia quả thực bệnh không nhẹ.

Buổi chiều, mặt trời trên cao lóe ra nhiều tia sáng, phòng lão vương gia vẫn âm u như cũ. Cửa sổ đóng chặt, màn gấm căng ở hai bên phủ tầng tầng, đồ dùng bằng gỗ tử đàn chất đầy thành kiện, trên kệ đầy những vật trag trí quý giá, lẽ ra phải tráng lệ, giờ phút này thoạt nhìn lại vô cùng thâm trầm.

Giường gấm ở sâu trong phòng, lão vương gia gầy đến da bọc xương đang chợp mắt mê man. Hô hấp có mùi hôi của mủ, hiển nhiên là cổ họng có đàm. Liễu lục Phi tuyệt không để ý, tinh tế đánh giá khuôn mặt của lão nhân, tay cẩn thận cầm những nếp nhăn đầy mặt kia, nhìn một thời gian, thậm chí cúi xuống, đặt mũi hít hít, còn nghiêng tai lắng nghe hô hấp.

Nàng chậm làm như vậy đến hết thời gian uống một chén trà, mời rời giường bệnh.

Hạ nhân thấy đại phu sắp rời đi, liền đi qua muốn buông màn, lại bị Liễu lục Phi ngăn lại, “ Đừng buông, trước tiên cứ để gió lùa một thời gian.”

   “ Nhưng là lúc trước Thôi đại phu có dặn dò, phong hàn không thể lại bị cảm lạnh.” Người hầu có điểm gơ ngác

Liễu lục Phi cười lạnh, “ Phong hàn cái gì ? Có bệnh phong hàn nào trị nửa năm còn không hết ? Thôi đại phu ở đâu ?”

Người đã tìm đến đây, một phen sơn dương hồ, hai tóc mai đều trắng. Thôi đại phu ít nhất cũng sáu mươi tuổi, hắn trừng cô gái nho nhỏ thu hút phía trước, giận dữ hỏi, “ Tiểu nha đầu nhà ngươi, dám nghi ngờ chẩn đoán của ta ?”

Tiếng nói ôn nhu không nhanh không chậm, nàng từ từ trả lời, “ Không có, chỉ là có chút vấn đề muốn thỉnh giáo; vương gia ban đêm có ho ? Ngày thường có thở hổn hễn không ? Dùng thuốc gì, lại uống bao lâu ?”

Đại phu chính là đại phu, sắc mặt như khi hỏi chẩn bệnh, con mắt sáng toát ra thần sắc không thể mạo phạm. Tuy là hạng nữ lưu, bộ dạng lại tinh tế văn nhược, thần thái có chút thông minh cùng rộng lượng. Đừng nói Thôi đại phu, đứng xem người bị hỏi, Nhạn Cận thần đứng rất xa còn nhịn không được muốn nhìn chăm chú nhất cử nhất động của nàng, tầm mắt không dời ra được.

Trong lúc hỏi qua Thôi đại phu, đám người tổng quản trong vương phủ đều bị Liễu lục Phi mời vào đứng một bên trong thư phòng. Nàng lấy giấy bút, ở bàn trước cửa sổ viết ra chẩn đoán của mình cùng phương thuốc. Vừa viết vừa nghĩ, thần sắc ngưng trọng, viết viết ngừng ngừng.

Nhạn Cận thần liền tiến vào, tùy ý dựa vào cái bàn rộng thùng thình được điêu khắc từ gỗ hoa lê, một mặt xem nàng viết chữ, một mặt mở miệng trêu chọc như nói chuyện phiếm.

   “ Như thế nào ? Không chịu được nữa ? Còn lại bao nhiêu ngày ?”  miệng còn rất khẩn cấp.

   “ Ta không có kiêm chức thầy tướng số, làm sao biết còn bao nhiêu ngày.” Nàng trả lời ngắn gọn, ngay cả đầu cũng không nâng.

    “ Như vậy…..rốt cuộc là có chuyện gì ?”

Liễu Lục Phi ngẩng đầu, biểu tình thản nhiên, ngữ khí cũng thản nhiên, giải thích, “ Lão vương gia không phải đơn thuần thở hỗn hển. Tuổi tác lớn nên thân mình hơi suy yếu một chút, thời tiết thay đổi dẫn đến hen suyễn.Bất quá, hẳn là trong lòng có ứ đọng không phát, tác động đến, khí huyết xúc động, khó trị tận gốc.”

Nhạn Cận thần cười nhạt, “ Lão già này, còn chưa đủ thanh nhàn hay sao ? Có cái gì mà quyền thế, tiền tài của hắn giải quyết không được ? Nếu ngay cả hắn cũng có buồn bực trong lòng, vậy tiểu dân phố phường, người buôn bán nhỏ không phải tất cả đều nên mua khối đậu hủ đâm đầu mà chết để quên đi.”

Liễu Lục Phi nhíu nhíu mày, khẩu khí chuyển lạnh nhạt, “ Ta chỉ là đại phu, nhìn thấy cái gì nói cái đó. Lão vương gia có chuyện phiền lòng, nên hỏi ngươi mới đúng, ngươi làm gì nghi ngờ ta ?”

    “ Ta chỉ là..”

    “ Thổ phỉ dám đem người cướp đến đây, còn ỷ mạnh bắt ta xem bệnh. Xem đúng bệnh, lại không tin lời nói của ta.”  Liễu lục Phi càng nói càng giận, “ Các ngươi đúng thật là ‘ quý nhân’ thích làm khó người khác ! Đại phu không những hát hí khúc cho ngươi nghe, còn phải chọn lời các ngươi thích mới lọt vào tai ? Cho dù không tin, ta sớm nói qua, các hạ có thể thỉnh cao, cao minh khác….khụ, khụ..”

Nói nói, nàng nói một hơi đến cuống cuồng ho cả lên.

Thấy nàng ho vất vả, Nhạn Cận thần vỗ nhẹ lưng của nàng, giúp nàng thuận khí. Một mặt, ngoài miệng còn không ngừng tha người, trêu chọc nói: “ Ngươi xem xem, bệnh này hay là chuyển qua người ngươi đi, đến lúc đó lão vương gia chứng ho còn không chữa khỏi, bản thân ngươi đã ho đến chết trước.”

   “ Khụ khụ…miệng chó…phun..không ra…ngà voi !.”  nàng gian nan vừa ho vừa nói.

Tổng quản vội vàng dâng trà lên, nghe vậy, chỉ có thể ngây ngốc tại chỗ, không dám tiến lên.

Tiểu vương gia thất lạc nay phục hồi thân phận hỉ nộ vô thường, hơn nữa bản tính hoang dã khó thuần, hết thảy quy phạm lễ pháp ở trong mắt hắn đều không có, ngay cả lão vương gia đều không có biện pháp. Hạ nhân giống  gần vua như gần cọp sợ hãi, ở trước mặt Nhạn Cận thần, cả thở cũng không dám thở.

Vậy mà, Liễu đại phu lại tuyệt không sợ, thậm chí dám ở trên đầu con hổ nhổ lông. Rốt cuộc là ít tuổi không hiểu chuyện, hay là không biết sống chết, hay là…

Hơn nữa, tiểu vương gia đối với Liễu đại phu, lại là vẻ mặt ôn hòa đến thế !

   “ Vì sao không bưng trà lại đây ?”  Nhạn Cận thần quay đầu hỏi. Tổng quản bị ánh mắt sắc bén đảo đến, trong lòng đột nhiên nhảy dựng, da đầu dựng lên đưa trà nóng qua.

Sau khi uống mấy ngụm trà, Liễu lục Phi cuối cùng thuận khí, ho cũng tạm thời dừng lại. Bất quá nàng vân chống đầu, hai tròng mắt nhắm thật chặt. Hít nhả thật sâu mấy hơi, được một lúc lâu sau, mới một lần nữa trợn mắt đề bút, tiếp tục đem đơn thuốc chưa xong viết tiếp.

Nhạn Cận thần không hề ầm ĩ nàng, dựa vào một bên, im lặng xem nàng viết. Một đôi mắt lóe ra hào quang kì dị theo nhất cử nhất động của nàng, ngay cả một chút chi tiết nhỏ cũng không tha.

Sau khi viết xong, nàng cũng không để ý đến hắn, ngoắc Thôi đại phu lại, tự mình thuyết minh chẩn đoán của nàng.

   “ Lão vương gia thở hổn hển liên tục, theo cách các ngươi nói, ngày nhẹ đêm nặng. Ta thấy tay chân hắn trong trẻo nhưng lạnh, mạch trì vô lực, đây là hàn suyễn. Muốn bỏ bệnh hàn suyễn, ngươi dùng tắc kè, trầm hương, ngũ vị tử*, hạnh nhân cũng không sai. Ta bỏ thêm hai loại, chính là tô tử cùng bạch tiền.”

Thôi đại phu liên tục gật đầu

Liễu lục Phi dừng lại, suy nghĩ một lát sau, mới cẩn thận tiếp tục nói, “ Bất quá chỉ đủ trị được phần ngọn, không thể trị tận gốc. Lão vương gia mạch tượng ứ đọng, căn bản là bị chèn ép, trong lòng buồn phiền. Nếu trước tiên không bỏ được buồn phiền trong lòng, tâm tình cởi mở, dùng dược mới có công hiệu.”

   “ Ân, điều ngươi nói theo suy nghĩ của ta cũng không sai.” Thôi đại phu vuốt râu, chần chờ nói, “ chẳng qua, muốn giải quyết tâm sự của lão vương gia…”

Đang nói, ánh mắt của mọi người trong thư phòng, không hẹn mà cùng dời, dời về hướng Nhạn Cận thần.

Tất cả mọi người trong vương gia đều biết, lão vương gia quan tâm, chính là hương khói không có ai kế tục. Thật vất vả con mới trở lại, nhưng mắt thấy chính mình gần đất xa trời, đừng nói cháu nội, ngay cả con dâu cũng chưa thấy bóng dáng, cả ngày thấy Nhạn Cận thần dạo thanh lâu, kỹ viện, lão vương gia làm sao không vội ?

Nhạn Cận thần lại cố tình làm trái ý, căn bản không thể khuyên nhủ, trời biết hắn cố ý làm ra chuyện gì để chọc giận lão vương gia. Cũng khó trách lão vương gia buồn bực như vậy.

   “ Nhìn ta làm cái gì ? Ta cũng không phải đại phu.” Quả nhiên, Nhạn Cận thần vẫn một bộ lười biếng, tuyệt không đem chuyện sống chết của lão tử để trong lòng.

   “ Mọi người nhìn ngươi, nhìn nguyên nhân.”  Liễu lục Phi một đôi mắt xanh trong như ngọc bích nhìn thẳng Nhạn Cận thần, lão khí hoành thu nói, “ Ta thấy lão vương gia phiền lòng, khẳng định là ngươi làm. Ngươi hảo hảo nghĩ lại đi.”

Lời này vừa nói ra, đừng nói là người khác, ngay cả Nhạn Cận thần đều ngạc nhiên nhìn nàng.

Rốt cuộc tiểu nữ tử này nghĩ mình là ai ? Cư nhiên dùng khẩu khí giáo huấn ấu đệ nói chuyện với hắn !

   “ Hiện nay ngươi có thể lớn tiếng ? Lúc trước là ai cùng mèo bệnh giống nhau, ngay cả khí lực để nói chuyện cũng không có ?”

Liễu lục Phi không kiên nhẫn, “ Ngươi có thể đừng làm phiền ta nữa được hay không ? Khi bắt ta đến xem bệnh, cũng không nghĩ đến ta cũng là bệnh nhân, lúc này lại giả hảo tâm làm cái gì ?”

Nhạn Cận thần nghe vậy cười ha hả, cười đến điếc tai. Trong đôi mắt hắn phảng phất có ánh sáng màu vàng toát ra, trần đầy ý cười.

  “ Khó có thể gặp được đại phu uyên bác như ngươi,  ngay cả tật xấu của ta đều nhìn đến nhất thanh nhị sở.” Nhạn Cận thần cố ý nói, “ Xem ra kiên trì của ta thật đúng ? Đúng rồi, có ngươi ở đây, lão già này sống thêm được mấy ngày, tất cả đều là công lao của ta.”

Lúc này, Liễu lục Phi ngay cả đáp lời cũng lười, chính là lườm hắn một cái.

Tổng quản ở một bên xem bọn hắn trò chuyện vui vẻ, lá gan cũng lớn chút, nhịn không được cũng ham vui muốn chụp cái mông ngựa, cười theo nói: “ Đều là công tử ít quan tâm lão gia..”

Đột nhiên, tiếng cười bỗng im bặt. Tựa như có người đem cung tên lắp vào cung mà bắn, thư phòng lập tức lâm vào một trận yên lặng làm người ta rét run.

   “ Ta cùng đại phu nói chuyện, đến lược ngươi xen mồm sao ?”  Sau một lúc lâu, Nhạn Cận thần chậm rãi phun ra một câu, mắt liếc tổng quản một cái.

Cứ như vậy, tổng quản liền cảm thấy toàn thân từ đỉnh đầu đến lòng bàn chân đều lạnh, phảng phất như chạm vào tội lớn ngập trời. Ngữ khí Nhạn Cận thần lạnh, đôi mắt càng lạnh hơn, lạnh tựa như một cây kiếm, có thể đâm thủng người.

Tổng quản không tự chủ được lùi ra sau từng bước, lại từng bước.

 Thôi đại phu ở một bên cũng không dám đáp lời, rất sợ một câu chưa nói được, đã chọc giận Nhạn Cận Thần, hậu quả…… không thể tưởng tượng nổi.

Nhạn Cận thần vừa quay đầu lại, đã gặp một đôi mắt sáng vẫn như cũ nhìn thẳng hắn, giương giương khóe miệng, “ Sao thế, không quen nhìn ta quản giáo hạ nhân ?”

Hảo một cái Liễu Lục Phi, không nhanh không chậm trả lời: “ Việc riêng của quý phủ, ta không có quyền xen vào.Chẳng qua, ở trước mặt người ngoài giáo huấn gia phó, có chút hẹp hòi.”

Tổng quản, Thôi đâị phu đều đổ một ngụm khí lạnh. Liễu đại phu trong đầu toàn nghiên cứu sách thuốc, thành con mọt sách. Có người nào nói chuyện thẳng như vậy ? Tiểu vương gia nếu động thủ, tát một cái, đại khái có thể đem nàng xua đến tây sơn đi ngắm hoa.

Nhưng ngoài dự đoán của mọi người, Nhạn Cận thần vẫn không tức giận với nàng. Hắn lạnh lạnh nói, “ Phải không ? Quy củ trong kinh thành thật nhiều, chúng ta từng làm ăn trộm, không hiểu điều đó.”

   “ Chuyện ngươi từng là ăn trộm là chuyện nhiều thể diện, muốn hai ba ngày lại lấy ra khoe chắc ?” nàng không cho là đúng, “ Nếu không hiểu, ngươi có thể học nha.Hỏi nhiều người, xem nhiều sách là được.”

  “ Được, vậy làm phiền đại phu chỉ giáo.”

Ngũ vị tử: đây là một loại thuốc của trung hoa, có vị chua, tính ấm, nước sắc  kích thích hô hấp qua tác động trực tiếp lên hệ thần kinh trung ương

Advertisements

About xinbi

chỉ cần nỗ lực phấn đấu và không ngừng cố gắng sẽ biến ước mơ thành hiện thực

6 thoughts on “Minh châu ám đầu 2.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s