Minh châu ám đầu 7.2

Cảnh Tứ Đoan thuận tay lật lật, không thật sự xem, “ mời đại phu ngồi, ta hôm nay cũng không phải tới để tra người chết, chính là vì Hoàng thượng quan tâm..”

   “ Đại nhân không cần có lệ, nếu không phải đến tra người chết, vì sao phải khám nghiệm tử thi ?” nàng cao giọng hỏi

Kẻ đứng bên cạnh Cảnh Tứ Đoan khám nghiệm tử thi hoảng sợ, xấu hổ nhìn sang Cảnh đại nhân, hắn đúng là một kẻ chuyên khám nghiệm tử thi.

  “ Nhãn lực của đại phu thật tốt, xin hỏi làm sao thấy được ?” khâm sai đại nhân khiêm tốn cảnh cáo.

   “ Tục ngữ nói sống qua đại phu, chết về khám nghiệm tử thi, vài vị khám nghiệm tử thi trong cung đều đã thấy qua, xem như đồng hành, không thể không biết.”

 “Phải không ?” Cảnh Tứ Đoan cười cười, “ Không phải vì từng cùng lệnh tôn  Liễu đại phu cộng sự, bị phái đến phía nam hiệp sau trợ lũ lụt ?”

Liễu Lục Phi ảm đạm, đáy lòng nhịn không được nói thầm, khâm sai đại nhân này cũng thực tặc, rõ ràng cái gì đều hỏi thăm mới đến, còn làm bộ như không biết gì.

    “ Nếu Liễu đại phu nhận biết khám nghiệm tử thi kia, cho dù bất quá, Cửu vương gia giờ phút này lẽ ra đã nhập liệm, không biết Liễu đại phu có thể lĩnh chúng ta đến hay không..”

Còn không nghe hắn nói xong, Liễu lục Phi liền lắc lắc đầu, thẳng thắn từ chối, “ Chuyện này không phải ta làm chủ, hỏi ta cũng vô dụng, huống chi, chuyện lớn như thế này, không phải bất luận kẻ nào dám tùy tiện quyết định.”

Cảnh Tứ Đoan tươi cười, trong nụ cười có chút thâm ý, “ Ta nghe nói cũng không phải như vậy, nếu Liễu đại phu nói không được, không thể tự ý, vậy trong thiên hạ đại khái cũng không có ai có thể khuyên tiểu vương gia.”

Xem lưu tổng quản ở một bên đồng ý yên lặng gật gật đầu, Cảnh Tứ Đoan biết chính mình nói đúng rồi, Liễu lục Phi lại giật mình, vẫn như cũ trầm mặc không nói.

  “ Không bằng như thế này, Liễu đại phu….”

Đột nhiên, phanh một tiếng cửa phòng khách thô lỗ bị đẩy ra, tiếng nổ làm tất cả mọi người hoảng sợ !

Chánh chủ Nhạn Cận thần hiện thân, hắn đứng ở cửa, thân hình cao lớn uy mãnh,hé ra trên khuôn mặt tuấn tú là dã tính cùng lo lắng, đôi mắt nhanh nhìn chằm chằm người từ ngoài đến, tương đương có chuyện không tốt.

   “ Ngươi có thể cút.”  Hắn vung tay lên, lời ít mà lệnh đuổi khách thì nhiều, rành mạch.

   “ Tiểu vương gia.” Cảnh Tứ Đoan khom người hành lễ, khách khí giải thích, “ Hoàng thượng thật sự quan tâm chuyện cửu vương gia, cố ý phái ta đến điều tra, có thể giúp được chút nào hay không ?”

  Nhạn Cận Thần cười lạnh.“Đừng giả mù sa mưa đi vòng vèo, phái một khâm sai đến, không phải là hoài nghi ta giết cha sao ? Có bản lĩnh hiện tại ngươi trực tiếp đem ta tới nhà giam luận tội, bằng không, làm việc vặt thì không cần đến !”

Cái tội lớn như thế này, cho dù có hoài nghi cũng không ai dám nói, Nhạn Cận thần lại nói lớn ra mồm.

Hắn chậm rãi đi vào đến, cước bộ trầm ổn, đôi mắt lại thẳng nhìn chằm chằm Cảnh Tứ Đoan, hai gã nam tử tầm mắt chạm nhau, một cái dã tính phóng đãng, một cái thâm trầm nội liễm, thế lực ngang nhau giằng co, ai cũng không chịu nhượng bộ yếu thế trước.

Đang giằng co, đột nhiên, Liễu lục Phi thở dài.

   “ Người ta chỉ là phụng chỉ làm việc, để cho hắn nhìn đi.”  Nàng nhẹ giọng nói

Nhạn Cận thần bất tri bất giác đi đến bên người nàng, còn cố ý che chở trước mặt, tuy rằng chưa nói nhưng động tác rõ ràng biểu thị rõ ràng công khai chủ quyền, rất có khí phách vương giả.

Kỳ quái là, Liễu lục Phi nhẹ nhàng mở miệng, biểu tình hung ác bá chủ liền mềm hóa, tuy rằng vẫn không cam lòng kháng nghị, “nhưng là…”

“Đừng làm khó dễ người ta.”

Cảnh Tứ Đoan là hồ ly đắc đạo, chỉ quan sát sắc mặt, nhìn nam nhân trước mặt nhanh nhẹn dũng mãnh lại lộ ra thần sắc phức tạp, là tức giận, là không cam lòng, lại toát ra bất đắc dĩ, hắn chỉ biết tiểu vương gia bảy tấc* đang bị nắm chặt trong tay Liễu đại phu.

   “ Đa tạ tiểu vương gia đã cho chúng ta có thể phục mệnh trở về.”  hắn lập tức bắt lấy cơ hội đánh xà tùy côn, “ Xin mời Liễu đại phu dẫn đường.”

   “……”  có người tức đến muốn giết người.

    “ Thỉnh hai vị đi bên này.”

Ngọn nến tang màu trắng to mùi thơm ngát, tố quả, đoàn người đi vào linh đường nghênh diện chứng kiến, đó là một mảng trắng trong thuần khiết yên tĩnh, có tranh chữ, ngăn tủ đựng kim đồng hoàn khấu tất cả đều dùng màn trắng che kín, cửa phòng cũng dùng giấy trắng dán lại.

Nội đường còn có một loại rét lạnh khó có thể dùng ngôn ngữ để nói, người không tự chủ được đánh cái rùng mình.

   “ Nơi này…..là có chuyện gì ?”  người khám nghiệm tử thi thì thào nói

   “ Lạnh ?”  Liễu lục Phi phát hiện, thản nhiên giải thích, “ Là băng gói”

Phú quý như người ta mới có băng để mà chơi, vì bảo đảm một năm bốn mùa có băng để ăn, để dùng, bình thường vào mùa đông người ta làm rất nhiều gói băng, tồn tại trong hầm băng, khi cần thì mở ra, mà trong thời gian ngắn có thể xuất ra nhiều gói băng như vậy, mỗi khối đều cao bằng nửa người, làm cho cả phòng giống như mùa đông, tài lực như thế cũng không phải bình thường.

Linh đường lâm thời, mặc dù là lễ bộ đưa người đến bố trí tốt, sắp đặt vị trí bày kim hoa, ở trên sơn thêm bản kim thọ cát tường, lão vương gia ngủ ở trên phản cát tường, lát vàng trùm bạc không nói, một kiện vải óng ánh màu vàng được thêu tượng phật tinh xảo trên ngực, ánh sáng của nến chiếu rọi lòe lòe, cũng ánh lên khuôn mặt an tường ôn nhuận của lão vương gia, giống như đang ngủ, tuyệt không đáng sợ. ( ặc, ta chưa bao giờ chứng kiến đám tang nên miêu tả chặp loạn xà ngầu.)

Nhạn Cận thần nóng nảy đi đến, không chịu tiếp tục, sắc mặt đông lạnh, im lặng không nói gì, mà Cảnh Tứ Đoan mang theo người khám nghiệm tử thi đi qua, đầu tiên là cũng kính hành lễ, sau khi dâng hương mới bắt đầu kiểm nghiệm.

Chỉ thấy người khám nghiệm tử thi động thủ nhẹ mở cuống họng, Nhạn Cận thần đột nhiên đi lên phía trước, cơ bắp toàn thân đều căng thẳng, tựa hồ ngay sau đó sẽ tiến lên.

Một cái bàn tay trắng nõn nhẹ lôi kéo, liền kéo lại con ngựa hoang sắp thoát cương, “Ngươi đừng vội, người ta là khám nghiệm tử thi, sẽ không xằng bậy.”

  “Nhưng là –”

“Hư.”

Hai người nói chuyện phi thường thấp giọng, động tác cũng rất nhỏ, nhưng Cảnh Tứ Đoan không quay đầu cũng đã đem hết thảy ghi tạc trong lòng.

Kế tiếp, Nhạn Cận Thần lại nhiều lần kiềm chế không được muốn phát tác, cũng vẫn là Liễu Lục Phi nhanh tay lôi kéo hắn mới không gặp chuyện không may, sau lại, Liễu lục Phi đơn giản kéo hắn đến đại sảnh, đỡ phải phiền.

Ước chừng sau một nén nhang, Cảnh Tứ Đoan cùng khám nghiệm tử thi cùng nhau đi vào phòng khách, sắc mặt hai người đều phi thường ngưng trọng.

Hạ nhân, quan viên lễ bộ đều bên ngoài, không ai dám tới gần, trong đại sảnh chỉ có bốn người này, Cảnh Tứ Đoan trầm ngâm một lúc lâu, giống như lo lắng có vấn đề gì đó khó có thể mở miệng.

Nhạn Cận thần sắc mặt khó coi, trợn mắt nhìn, cúi đầu rít gào giống như con hổ ăn thịt người báo trước, “ Xem xong rồi chưa ? Xem đủ chưa ?”

Có người cố tình liều chết cũng phải hỏi, “ Tiểu vương gia, hạ quan có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo..”

   “ Ngươi có vấn đề là chuyện của ngươi.” Nhạn Cận thần bùng nổ, hắn chỉ vào cửa lớn ương bướng nói, “ Cẩu quan các ngươi, đều cút ra ngoài cho ta.”

    “ Tiểu vương gia…”

   “ Cút ! Về sau cũng đừng đến nữa.” rống giận chấn trời

Trong tình huống khó khăn đó, tiếng nói nhã nhặn lại xuất hiện, lúc này lạnh lùng, “ Cẩu quan ? Ngươi đây là đang mắng ai ?” 

   “ Ta đang mắng hắn…..”

   “ Đúng, chúng ta không giống ngươi sinh ở nhà phú quý, chúng ta vì năm đấu gạo khom lưng, dựa vào người để có một ngụm cơm ăn, như vậy cũng bị ngươi mắng là cẩu ?”  Liễu lục Phi thật sự tức giận, bản mặt cũng mạnh mẽ, thanh âm lược lược đề cao, “ Ngươi muốn trách ta làm lão vương gia chết, muốn ta để mạng lại bù, ta không phản đối, nhưng mọi người trong cung phái tới từ đầu tới đuôi là muốn hỗ trợ, ngươi lại không hợp tác như vậy, thái độ còn ác liệt, đây là cái đạo lý gì ? Làm vương gia là có thể bá đạo như vậy sao ?”

Làm vương gia quả thật có thể bá đạo, nhưng hắn dù có bá đạo cũng chịu cô nương nhã nhặn giảng đạo lý.

   “ Ngươi….ngươi phải giúp bọn họ nói mới được sao ?”  Nhạn Cận Thần không dám tin trừng mắt nàng.

Lại nói, Cảnh Tứ Đoan hoàn toàn là người ngoài, Liễu lục Phi lại lần nữa nhai lại, làm lửa càng thêm lớn, làm cho lửa trong lòng Nhạn Cận thần cháy nửa ngày lại càng cao.

Không cần biết hắn có cái đạo lý gì, không cần biết hắn là khâm sai đại nhân Hoàng thượng trực tiếp phái đến, Nhạn Cận thần chính là mất hứng, không vui, hờn giận.

   “ Ta giúp hắn, sớm đem chuyện phiền toái giải quyết không tốt sao ? Muốn kéo dài như vậy mãi ? Ngươi không thấy thẹn với lương tâm, hỏi cái gì đáp cái nấy, Cảnh đại nhân sẽ không phiền ngươi nữa, vậy không đơn giản hơn ?”

Dù người bên cạnh có tức giận, vẫn là ngầm giúp tiểu vương gia, Cảnh Tứ Đoan âm thầm ghi nhớ kỹ ở trong lòng, xem ra, chuyện hai người này trong lúc đó không chỉ là từ một phía mà thôi.

Trước mắt vẫn phải giải quyết nghi vấn, Cảnh Tứ Đoan mạo hiểm bị mãnh hổ đuổi giết, đem nghi vấn nói ra.

   “ Trên người cửu vương gia không có ngoại thương, cũng không có dấu hiệu trúng độc, khám nghiệm tử thi kết luận là, vương gia thiên mệnh đã hết, cho nên mất.”  hắn đột nhiên chuyển chuyện, “ Một khi đã như vậy, vì sao tiểu vương gia chậm chạp không chịu chuẩn bị nhập liệm, hạ táng ?”

Nhạn Cận thần không phản ứng, không nói

  “ Căn cứ theo kết quả ta tra, hôm cửu vương gia đi, sáng sớm còn có tinh thần, buổi chiều cùng tiểu vương gia cùng có….tranh chấp ngôn ngữ, xin hỏi tiểu vương gia, ngày ấy vì sao tranh chấp ?”

Vẫn không hồi đáp

   “Sau khi tranh chấp, tiểu vương gia đêm đó trắng đêm chưa về, xin hỏi ngài cả đêm đi đâu ?”

Ba vấn đề, Nhạn Cận thần cũng không chịu đáp, đột nhiên thành xác ngọc trai câm miệng.

Liễu lục Phi lôi kéo ống tay áo hắn khuyên nhủ, “ Ngươi nói đi, người này sẽ không truyền ra ngoài, tối hôn đó, ngươi…”

Đêm đó, hắn cùng nàng cùng một chỗ.

Lời này nói ra sẽ hủy danh dự của nàng, nhưng không nói, khâm sai đại nhân trước mặt sẽ…

Liễu lục Phi kỳ thật cũng không phải thực để ý, lễ giáo ở thời đại này cũng không phải ăn thịt người, cô nương chưa hôn phối cùng tình lang cùng lắm là không gả được, chọc người nghị luận thôi, nàng hạ quyết tâm không lấy chồng, danh dự đối với nàng mà nói thì như thế nào ? Nhạn Cận thần cũng không phải hạng người để ý hư danh, nói ra thì có hề gì ?

   “ Hạng nữ lưu như ngươi, đừng ở chỗ này lắm miệng.”  Nhạn Cận thần đánh gãy nàng, không giận dữ mà còn cười, một chút cười lạnh biến hóa kỳ lạ nguy hiểm đến cực điểm gợi lên, “ Lão tử của ta đã chết, muốn làm như thế nào là chuyện của ta, nếu ngươi tìm được chứng cớ ta giết cha chính xác, giờ phút đó liền mang ta kéo đến trước mặt Hoàng thượng, mặc người cử lý, nếu tìm không thấy, ta vẫn chỉ nói một câu….”

   “Tiểu vương gia, hạ quan chính là…”

   “ Cút ! Cút ra ngoài cho ta ! Đừng bước vào bản phủ nữa bước !”

About xinbi

chỉ cần nỗ lực phấn đấu và không ngừng cố gắng sẽ biến ước mơ thành hiện thực

4 thoughts on “Minh châu ám đầu 7.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s