Minh châu ám đầu 10.1

Đêm dài cũng kết thúc, trời vẫn sẽ sáng.

Liễu lục Phi vẫn như bình thường bình tĩnh lui tới, sau khi dùng cơm sáng, ôn nhu nói lời từ biệt với nhóm tỳ nữ hầu hạ nàng mấy ngày nay tới giờ, sau đó nói, nàng phải đi.

Bọn hạ nhân nghe vậy tất cả đều chấn động, sắc mặt trắng xanh, sợ tới mức nói đều nói không được, có tiểu nha đầu lập tức xoay người bỏ chạy, chạy đi thông báo.

Tổng quản vừa nghe nói liền lập tức đến xin chỉ thị của tiểu vương gia, không nghĩ tới tiểu vương gia nghe xong, chỉ lắc đầu, vẻ mặt tiêu điều nói, “ Để cho nàng đi thôi, duyên phận hết, giữ hay không cũng vô dụng.”

   “Thiếu gia…..” Tổng quản nóng nảy

Đêm hôm qua cảm thấy thiếu gia cùng Liễu đại phu là lạ, hơn nửa đêm còn không ngủ, du đãng bên ngoài, chẳng lẽ là ầm ĩ đến mức Liễu đại phu giận muốn rời đi, mà thiếu gia cũng giận đến mức không ngăn cản sao ? Rõ ràng lúc trước nói chỉ cần có người không xem trọng Liễu đại phu, để cho nàng bước ra cửa lớn một bước sẽ đánh gãy một đôi chân…

   “ Không cần sợ, là ta để nàng đi, không phải chuyện của các ngươi.” Nhạn Cận thần mệt mỏi nhu nhu mặt, tiếng nói cũng mỏi mệt, “ Đều đi xuống đi, để ta yên lặng một chút, đừng đến ầm ĩ ta.”

Xem ra là không thể vãn hồi rồi, Liễu đại phu ngay cả gánh nặng đều thu thập tốt, từ chối khéo léo xa phu cùng kiệu phu, cũng không cần bọn hạ nhân, thân ảnh mảnh khảnh một mình bước ra phòng khách.

Mọi người nhìn theo, từ trước tới nay, nếu không có Liễu đại phu, có khả năng thiếu gia phát điên rồi, mạng nhỏ của bọn họ cũng không biết bị tra tấn thành cái dạng gì. Nàng đi qua đình viện rộng lớn, thẳng đến khi sắp ra cửa lớn..

   “Liễu đại phu, Liễu đại phu ! Xin dừng bước…”

Tổng quản đuổi theo, hắn luôn luôn ổn trọng lúc này lại bước nhanh mà đến, dấu vết năm tháng ngăm đen trên khuôn mặt lão thành, tất cả đều là bắt buộc.

   “Lưu tổng quản, còn có việc sao ?” Liễu Lục Phi liếc nhìn hắn, thản nhiên hỏi.

Trước cửa lớn phủ vương gia kim bích huy hoàng, thân ảnh của nàng hiển nhiên hèn mọn.

Tổng quản trầm ngâm, sau khi chần chờ được một lúc lâu, mới hỏi, “ Liễu đại phu phải đi thật, không có cách cứu vãn đường sống sao ?”

Liễu Lục Phi lắc đầu,“ Duyên phận đã hết.” Cách nói cùng tiểu vương gia giống nhau, sắc mặt cũng lộ ra tuyệt vọng.

Thấy nàng xoay người lại muốn đi, tổng quản rốt cục nhịn không được,đáng thương cho một hán tử đảm nhiệm chức tổng quản suốt ba mươi năm, giờ phút này hốc mắt bỗng nhiên đỏ.

Hắn từ trong lòng lấy ra một cái túi gấm tinh xảo nho nhỏ, giao cho Liễu lục Phi.

Liễu lục Phi cầm lấy, có chút hoang mang nhìn tổng quản, “Lưu tổng quản, ta chỉ là hồi y quán, cũng không cần vòng vo..”

   “Đây là… Lão Vương gia trước khi chết dặn dò trăm ngàn lần.” tổng quản vạch trần việc khó hiểu, hắn tới gần từng bước, thành tâm thành ý nói, “  Cầu Liễu đại phu đừng dễ dàng rời đi tiểu vương gia, trước xem qua túi gấm này rồi mới quyết định.”

  Nàng xiết chặt túi gấm, mở miệng muốn cự tuyệt, nhưng đối mặt chân tình của tổng quản, lời từ chối của nàng liền nói không nên lời.

   “ Ta sẽ…sẽ xem.” Liễu Lục Phi cuối cùng vẫn là không thể không đáp ứng rồi.

Tổng quản gật gật đầu, chần chờ một chút mới nói, “Bất luận khi nào, chỉ cần Liễu đại phu muốn trở lại, chỉ cần một câu, trong phủ lập tức phái người đi đón.”

Liễu Lục Phi không hề nhiều lời, im lặng xoay người rời đi, trong tay nắm chặt túi gấm, nắm quá chặt, chặt đến nỗi tay đổ mồ hôi.

Đã lâu không trở lại y quán, Bảo Trụ vừa thấy nàng đôi mắt cũng đỏ, kỳ quái, hôm nay như thế nào mọi người đều muốn khóc ?

   “Đại phu, ngươi rốt cục đã trở lại.” bởi vì tính Bảo Trụ còn trẻ con nên trên mặt thanh tú tất cả đều hiện lên vẻ vui mừng, “ Ta thực sự sợ ngươi muốn ở lại phủ vương gia không bao giờ muốn quản chúng ta nữa.”

    “Ta không phải vẫn viết thư về sao ?” Liễu Lục Phi vừa bực mình vừa buồn cười, “ Huống chi y quán ngươi cũng chiếu cố tốt.”

   “ Không giống ! Đương nhiên không giống !” Bảo Trụ lớn tiếng phản đối, “ Nơi này là liễu y quán, phải là Liễu đại phu chủ trì mới được.”

    “ Được rồi, ngươi ồn ào cái gì ?” Liễu Lục Phi không biết nên khóc hay cười, “ Ta trước đem vài thứ này nọ vào, lát sau sẽ ra, hôm trước chuẩn bị dược, ngày mai bắt đầu có thể mở cửa.”

Bảo Trụ dùng sức gật đầu, một mặt đi theo bên người nàng, lải nhải giống như tranh công, “ Ta có đi quét tước phòng, gian cất dược cũng sửa sang mỗi ngày, đại phu muốn ta đọc sách thuốc, ta đều đọc xong tất cả….”

Bị làm cho chịu không nổi, Liễu Lục Phi lắc đầu, đẩy hắn một phen, “ Ngươi tới phía trước làm việc, đừng ầm ĩ, ta lập tức đi ra.”

Bảo Trụ thế mới tạm thời im miệng, ngoan ngoãn trở lại trước phòng khách chờ, đi quét rác, lau bàn, chuẩn bị dược liệu để nấu, tính thời gian cũng không kém nhiều lắm, còn chọn riêng một ít thuốc bổ dưỡng thân mình giúp….lòng tràn đầy vui sướng chờ Liễu đại phu đi ra khích lệ hắn.

Kết quả chờ trái chờ phải, vẫn đợi không được Liễu đại phu nói “ lập tức đi ra.”

Bảo Trụ lại đợi một lát vẫn không thấy bóng hình xinh đẹp hiện thân, hắn rốt cuộc nhịn không được, quay đầu lại đi đến phòng Liễu đại phu.

Chỉ thấy cửa phòng khép hờ, Liễu đại phu ngồi ở mép giường, trong tay nắm tờ giấy nhỏ, trên đầu gối có cái túi sa tanh nhỏ, ở trên túi còn có thêu đồ án phiền phức bằng kim tuyến sáng lạn.

Cả người nàng như lão tăng nhập định, ngồi không nhúc nhích, thần thái thật không ổn chút nào.

   “Đại phu, ngươi làm sao vậy ?” Bảo Trụ vội vàng đẩy cửa vọt vào.

Liễu Lục Phi mờ mịt ngẩng đầu, trong tay vẫn nắm chặt mảnh giấy nhỏ kia

Tập trung nhìn vào, chỉ thấy chữ trên giấy mặc dù cứng cáp nhưng có chút méo, đầu là “ Liễu đại phu lục phi phương giám”, còn có vài câu là, “ Con ta không tốt, thuở nhỏ ngạo mạn không nghe lời, còn nhờ đại phu giúp đỡ….”

Bảo Trụ còn vội vàng hỏi cái gì, hắn tuổi trẻ non nớt nên tiếng nói giống như bay đi thật xa, nghe cũng không rõ ràng lắm..

Lão vương gia….ở một khắc cuối cùng của sự sống, đúng là đề bút viết thư, không phải viết cho bất kỳ kẻ nào, không phải dặn dò hậu sự, mà là viết cho nàng, một người không hề có quan hệ, tiểu đại phu hèn mọn.

Thư dùng từ đơn giản, ý nghĩa lại phi thường rõ ràng.

Lão vương gia nhờ Liễu lục Phi bất luận như thế nào đều không cần rời đi con một của hắn, Nhạn Cận thần mặc dù bất hảo bất tuân, nhưng tình cảm đối với Liễu đại phu vô cùng sâu sắc, khi còn nhỏ có tang mẹ, lang bạc giang hồ, sau lại lẻ loi một mình, vi phụ thật sự không yên lòng, lão vương gia biết nếu mình hết sức ngăn cản con nhất định sẽ làm trái, rốt cuộc khẳng định tuyệt không rời Liễu lục Phi, kể từ đó, tâm nguyện duy nhất trước khi chết có thể hoàn thành, hai người bọn bọ uyên minh nhất định giai…..

   “ Nói như vậy, chúng ta đều bị lão vương gia chỉ đạo ?” nàng thì thào tự nói, căn bản không thể tin được chính mình nhìn thấy bút tích của lão vương gia.

    “Đại phu, Vương gia đối với ngươi làm sao vậy ? Hắn khi dễ ngươi sao ? Hay là làm khó dễ ngươi ?” Bảo Trụ lên giọng dũng mãnh nói, “ Đại phu ! đại phu ! Ngươi đừng khóc a !”

Nói xong, bản thân Bảo Trụ lại âm thầm khóc, hốc mắt lại hồng toàn bộ, nước mắt ở mắt rơi rơi, chỉ kém không có lên tiếng khóc lớn.

  Liễu Lục Phi kinh ngạc ngẩng đầu,“Ta nào có khóc…”

Sau đó, một giọt lệ trong suốt cứ như vậy chảy xuống hai má.

ở Liễu y quán từ nhỏ cho đến lớn, Bảo Trụ chưa từng nhìn thấy Liễu lục Phi rơi lệ, cho dù là khi phụ thân nàng mất cũng không thấy nàng yếu đuối, cũng khó trách dọa Bảo Trụ thành như vậy.

   “Đại, đại phu, ngươi đừng khóc, tiểu vương gia không cần ngươi, không sao cả ! Trở về y quán, ta sẽ chiếu cố ngươi, cả đời….” Bảo Trụ cũng khóc thút thít nghẹn ngào nói tiếp.

 Liễu Lục Phi nín khóc mỉm cười, mu bàn tay lau đi nước mắt, một mặt thân ái vỗ vỗ Bảo Trụ, ôn thanh an ủi, “ Đừng lo lắng, ta sẽ không hại ngươi cả đời, bất quá những lời này, tương lai khi ngươi đón dâu, ta nhất định sẽ cho ngươi cái đại hồng bao.”

  “Ta không cần đại hồng bao !” Bảo Trụ lớn tiếng nói:“Ta muốn đi theo đại phu cả đời !”

Liễu lục Phi hai mắt tròn xoe, lộ ra một ánh nhìn ấm áp mỉm cười.

   “ Ta bị một cái đại phiền toái bám cả đời là đủ rồi, Bảo Trụ, ngươi tha ta đi.”

 

Đại phu đã trở lại.

Liễu y quán không chiêu bài lần nữa mở cửa, hàng xóm láng giềng đều vạn phần cảm kích, thời tiết lạnh như thế, trẻ em người già bị phong hàn không ít, hơn nữa nhà nhà muốn phương thuốc trừ khử hàn khí không ít, có đại phu ở đây thật sự là quá tốt.

  Cho nên vừa trở về mấy ngày, nàng đều làm việc cho đến muộn, xem bệnh đến nỗi không có cách nào đi ăn cơm, nghĩ ngơi, cổ họng đều nói đến nghẹn lại.

   “ Đại phu, trước không thể nghĩ ngơi một chút sao ?”  Bảo Trụ ở bên cạnh giúp đỡ, có khi cũng nhịn không được lên tiếng khuyên bảo.

    “ Không sao, hôm nay xem xong rồi nói sau.”  Liễu lục Phi luôn luôn trả lời như vậy.

Mà khi đã làm việc cả một ngày xong, đến buổi tối Liễu lục Phi luôn luôn thu thập này nọ, mang theo mấy cuốn sách thuốc, sau đó nhanh nhẹn rời đi.

   “ Đã trễ thế này, đại phu còn muốn đi chỗ nào ?”

    “ Đến phủ vương gia .” nàng thản nhiên nói.

Đến đó, vì chờ người kia trở về.

Sau đó, thấy Bảo Trụ nghẹn họng trân trối nhìn chằm chằm, nàng thản nhiên cười, “ Đừng sợ, sáng mai ta sẽ về.”

Quả nhiên, sáng sớm hôm sau, Liễu lục Phi nhanh nhẹn từ trong cỗ kiệu ở phủ vương gia đi ra, thần sắc tự nhiên đi vào Liễu y quán, bắt đầu một ngày xem bệnh.

Cứ tới tới lui lui như vậy, mấy ngày sau, có một sáng sớm Liễu đại phu đến muộn.

Bởi vì buổi tối trước đó, nàng nằm mơ thấy Nhạn Cận thần một thân toàn là máu.

Trong mơ có bóng dáng đao kiếm, có chém giết chiến đấu dã man, nàng nghe thấy tiếng gió vù vù giống như rống giận, thấy ánh đao chói lọi bổ về phía các huynh đệ lấy thân hộ vệ Nhạn Cận thần…

Trở về, ngươi trở về, ta trị liệu cho ngươi….để ta giúp ngươi.

Nàng kêu khàn cả giọng lại không ra tiếng, không biết hắn có thể trở về hay không, càng sợ hãi thời điểm hắn trở về, hắn đã, hắn đã…

Gió bắc mạnh mẽ như trước, cửa sổ khanh khách rung động, đêm dài, nàng không dám tiếp tục ngủ bởi vì sợ lại nhìn thấy Nhạn Cận thần một thân toàn là máu.

Làm đại phu đã bao nhiêu năm, cái gì huyết nhục mơ hồ không có gặp qua, cũng ít khi nháy hai mắt, nhưng..

Đốt đèn lên, nàng ngồi xuống trước bàn, mở ra phong thư luôn mang theo bên mình muốn đọc, nhưng ban ngày xem bệnh vất vả, hơn nữa gần đây đặc biệt dễ dàng mệt mỏi, nàng nhìn một lát, ghé vào trên bàn nằm ngủ.

Khi đang mơ mơ màng màng, một mùi máu đậm đặc lại thổi qua chóp mũi, nàng ở trong mộng thì thào nói, “ Không cần….ta không cần thấy ngươi như vậy….”

   “ Vì sao ?”  tiếng nói trầm thấp hỏi, “ Vì sao không cần nhìn ta ? Ta chạy đến Liễu y quán tìm không thấy ngươi mới trở về nơi này.”

Nàng bị ôm lấy, ấm áp, quen thuộc, lại mang theo mùi máu tươi, con mắt sáng chậm rãi mở, trông ngóng tiến vào một đôi tuấn mâu thâm trầm, nàng thì thào nói tiếp, “ Bởi vì trên người ngươi toàn là máu.”

    “ Ngươi là đại phu còn sợ máu ?”  hắn ngạc nhiên hỏi.

   “ Ta đương nhiên không sợ máu, chỉ sợ ngươi chết.”  nàng rầu rĩ nói, “ Không cho phép ngươi chết, ta cũng…chỉ còn lại ngươi.”

Là mộng cũng tốt, nói một lần như vậy cũng tốt, nàng đem hết đáy lòng mình nói ra.

Nói xong, nàng đem khuôn mặt chôn ở đầu vai hắn, dán tại vị trí cái vết thương cũ quen thuộc.

Hai cánh tay mạnh mẽ ôn càng nhanh, càng chặt.

   “ Ta biết.”  khuôn mặt tuấn tú phong trần mệt mỏi cũng vùi vào vị trí hắn rất quen thuộc, mái tóc đen mềm mại, thật sâu ngửi hương vị đặc trù, hơi thở mang vị thuốc.

    “ Cho nên ta chết cũng bò đến.”

Ngày hôm sau nắng chiếu rực rỡ, Liễu lục Phi chấn động.

Trên người nàng dính toàn là máu, mà trên người vạm vỡ cùng ôm nàng, cái chăn đắp trên hai người, cũng dính toàn là vết máu loang lổ, phi thường đáng sợ.

  “Ngươi… Ngươi…” Liễu Lục Phi cả người cứng đờ, động cũng không dám động, khẩu khí lại nén giận,  “ Ngươi bị thương ra sao ? Vì sao không gọi ta tỉnh dậy, để cho ta giúp ngươi..”

   “ Ngô..”  hắn ôm càng nhanh , lên tiếng cho có lệ, vẫn không chịu mở mắt ra.

   “ Ngươi buông tay, nhanh đứng lên để ta xem vết thương cho ngươi.”

 

Liễu đại phu lục phi phương giám: nôm na là, viết để gởi cho Liễu đại phu.

About xinbi

chỉ cần nỗ lực phấn đấu và không ngừng cố gắng sẽ biến ước mơ thành hiện thực

3 thoughts on “Minh châu ám đầu 10.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s