Đại phát từ bi chương 9

Nhạn Y Phán không chết. Ngay cả lựa chọn đều thất bại, nàng thật không biết nên khóc hay nên cười.

Cứu nàng, dĩ nhiên là mẫu thân của nàng.

Nhạn mẫu xông tới phòng, chuyện thứ nhất đó là nhanh tay lẹ mắt cầm lấy cây kéo trên bàn, cắt đứt mảnh vải, cho dù là như thế, gáy Nhạn Y Phán cũng đã in sâu dấu vết.

A, không chết sao ?  Nàng cố sức mở mắt ra, hoảng hốt nhìn ba người trước mặt: quản gia thực già đi, tóc mai bạc trắng; nha đầu sợ tới mức mặt không có chút máu, hốc mắt đỏ hồng; Mà nhạn mẫu tiều tụy đáng thương, bộ dáng vẫn như con chuột nhỏ, cúi đầu, không dám nhìn thẳng nữ nhi.

   “ Tỉnh, tỉnh là tốt rồi, dạng hỉ, đi rót trà nóng cho tiểu thư uống .”

   “ Muốn thỉnh đại phu đến xem hay không ? Hay là nấu chút canh…”

   “ Lúc này thỉnh đại phu ở đâu ? Nửa đêm, sáng sớm ngày mai…
Nhạn Y Phán thấp giọng đánh gãy ba người nhỏ giọng nói chuyện, “ Không cần, ta ngủ một giấc thì tốt rồi.”

Bởi vì yết hầu bị thương, nói chuyện phải cố hết sức, còn khàn khàn, Nhạn Y Phán thật không biết đây có phải giọng mình hay không.

   “ Phán nhi…”  nhạn mẫu tiến lên phía trước từng bước, tay muốn sờ sờ nữ nhi nhưng thấy ánh mắt của Nhạn Y Phán lại khiếp đảm thu hồi.

    “ Ta thật sự không có việc gì, để ta ngủ một chút đi.”

Nói xong, nàng nghiêng người lại, không hề nói nhiều. Bởi vì nàng không cần mẫu thân dùng đôi mắt bi thương như vậy để nhìn nàng, cũng không cần hàm chứa lệ hỏi Nhạn Y Phán vì cái gì ngu như vậy ? Nàng nên trả lời như thế nào ? Nói là vì một nam nhân không đáng để yêu, giống như mẫu thân ?

Cổ họng nàng đau, cái trán đau, toàn thân đều đau, nhưng những vết sẹo này tuyệt đối kém so với một đao bén nhọn trước ngực. Khó chịu đến không thở nổi, kêu không ra tiếng, lại không thể giải thoát.

Nhịn một đêm, cuối cùng trời cũng sáng. Giữa mênh mông nắng sớm, nhạn mẫu cũng một đêm không ngủ mang theo đầu lặng lẽ tiến vào, Nhạn Y Phán ngửi được mùi vị canh gà mới mơ mơ màng màng tỉnh dậy, nghiêng người, mẫu thân ngay trước mắt, ưu buồn mà kinh sợ nhìn nàng.

   “ Ta, ta kêu dạng hỉ nấu canh bổ, ngươi uống một chút.”  Xem nư nhi lẳng lặng nhìn bộ dáng của nàng, Nhạn mẫu lại nói thêm một câu, “ Nếu ngươi lo lắng, ta uống trước cho ngươi xem.”

Xem mẫu thân giành canh gà uống trước một ngụm, nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống, còn cứng rắn đem canh gà nuốt vào, chỉ vì tình cảnh của nữ nhi, tâm Nhạn Y Phán hơi hơi đau.

Mẹ con làm sao lại ở vào tình thế này ?  Mẫu thân của nàng ngực ngốc, thực đần, thực yếu đuối, không bao lâu sau tính tình bất định, sau khi đến tuổi trung niên lại cực mềm dẻo, có lẽ đã làm chuyện thực quá đáng, nhưng thật giận là, dù xấu xa thế nào, vẫn là mẫu thân của nàng như cũ.

Tựa như nàng hận Cảnh Tứ Đoan, nhưng không cách nào kiên quyết rời đi hắn. Nhạn Y Phán vẫn tự xưng là kiên cường, kỳ thật, chỉ là nữ tử tầm thường.

Xem nữ nhi vẫn im lặng như cũ, chỉ lẳng lặng nhìn mình, Nhạn mẫu lại lùi bước. Nàng bị nóng mồm miệng có điểm không rõ, nói lung tung: “ Không sao cả, nếu ngươi không muốn uống, ta…ta đây…ta liền đi ra ngoài.”

  “ Nương, đợi chút.”  Nhạn Y Phán rốt cuộc  mở miệng, gọi mẫu thân lại,

 “ Ta muốn uống.”

Nhạn mẫu đầu tiên là chết đứng, sau đó chậm rãi trở lại, từ trên tay nha đầu tiếp nhận cnah gà, bưng tới. Sau đó ngồi xuống ở mép giường, thổi từng ngụm, đút nữ nhi uống hết.

Thật sự không sao cả. Đi một vòng quỷ môn quan trở về, cho dù mẫu thân thật sự muốn kê đơn, nàng cũng không phản kháng. Nếu gả cho kẻ có tiền có thể làm mẫu thân vui một chút, có gì là không thể ?

Canh gà kia tựa hồ có kê đơn, Nhạn Y Phán uống xong lại ngủ. Nhưng, nàng tuyệt không quan tâm. Ngủ cũng tốt, không tỉnh lại cũng tốt, nếu nằm mơ đến cái oan gia đáng giận kia, nàng có thể tiếp tục ngủ, tiếp tục mơ….

Ban đêm, Cảnh Tứ Đoan thật sự tiến vào giâc mộng.

Hắn vẫn một thân tiêu sái, lỗi lạc như trước, tuấn mỹ như trước. Mi hơi hơi cong, môi lộ ra ý cười trào phúng như trước, tựa hồ muốn nói: Nhìn đi, không có ta bên cạnh, ngươi liền đem chính mình làm thành bộ dáng nghèo túng như vậy ?

   “ Ta nghĩ ngươi sẽ là quỷ không đầu.” Nhạn Y Phán khởi động thân mình, thốt ra.

Ý cười trong mắt Cảnh Tứ Đoan càng đậm, “ Nếu ta là quỷ không đầu, tất cả đều do ngươi ban tặng. Tham bản viết rất tốt, đem ác trạng của ta viết rành mạch, Hoàng thượng nhìn, không chém ta không được.”

Vài năm rồi sao ? Thói quen dùng nụ cười giả tạo thay thế nước mắt này, đã qua vài năm ? Nàng thậm chí từng nghĩ mình sẽ không khóc, bất quá, vào giờ phút này, hốc mắt nóng lên, nàng còn chưa kịp tỉnh ngộ, nước mắt cũng đã ngã nhào hai má, rơi trên vạt áo.

Cảnh Tứ Đoan đến gần, ngồi xuống bên mép giường, thở dài một hơi, “ Sao lại khóc ? Không phải ngươi thực hy vọng ta bị chém, từ nay về sau không bao giờ có thể hại lương dân, tác uy tác phúc sao ?”

Nàng gật đầu, nhưng nước mắt lại càng chảy càng nhiều.

   “ Vẫn là không thấy được quỷ không đầu, đáy lòng không cam nguyện, cho nên thất vọng ?”  hắn lấy tay giúp nàng lau lệ, miệng vẫn không tha trêu chọc, “ Ta nói trước cho ngươi, quỷ không đầu rất đáng sợ, ngươi xem sẽ bị dọa.”

Tayhắn thực ấm áp, nhẹ nhàng nâng mặt nàng lên. Sau đó, hắn cúi người qua hôn cái miệng nhỏ nhắn run run, không có chút máu kia.

Hai người đều nếm vị mặn chát của nước mắt, Cảnh Tứ Đoan không thèm để ý, ôn nhu nhưng kiên trì hôn nàng, đầu lưỡi câu dụ nàng, triền miên khắc cốt, khó khăn chia lìa.

Trong lúc đó, Nhạn Y Phán lại mơ hồ cảm thấy không đúng. Nếu hắn thật sự là quỷ, tại sao có chút ấm áp quen thuộc ? Bàn tay to của hắn vỗ về mặt nàng, môi hắn, ngực hắn…đều nóng hầm hập, dương khí rất nặng, nào có một chút quỷ khí ?

Bàn tay nhỏ bé nhu nhược vô lực chậm rãi đặt lên gáy hắn, nhẹ nhàng vuốt ve. Da thịt bóng loáng kiên cố, đừng nói chém đầu, ngay cả một chút dấu vết bị thương đều không có.

Tay Cảnh Tứ Đoan đã vuốt ve gáy ngọc của nàng, chỗ bị đè tạo ra một vết ứ thật sâu. Hắn thương tiếc nhẹ vỗ về, sau đó lại ôn nhu lấy môi dẫn dụ, hôn lại hôn, mọi cách không tha.

   “ Thật sự là cô nương ngốc.”  Hắn cúi đầu nói, không hề có trêu chọc giễu cợt ý, mà là thâm trầm, còn thật sự nói, “ Nếu không có người cứu ngươi, chúng ta lúc này ngay cả mặt mũi còn không thấy. Ngươi thông minh cả đời, sao lúc này lại ngốc như vậy ?”

  “ Ân…chờ một chút….”  Nhạn Y Phán từ trong sương mù chậm rãi tỉnh lại, mãnh liệt đẩy hắn ra. Đáng tiếc thân thể suy yếu, có người ngực giống như tường đồng vách sắt, cứng rắn bất động, ngược lại làm cho nàng mệt thở không ra.

Nhưng thở không ra thì thở không ra, nàng vẫn nũng nịu nói: “  Cảnh Tứ Đoan ! Ngươi, ngươi nói rõ ràng cho ta, rốt cuộc là người hay quỷ ? Không phải ngươi bị chém đầu sao ?”

Vấn đề này làm Cảnh Tứ Đoan cười to, hắn đem cái trán dựa vào đầu vai nàng, cười đến toàn thân phát run.

  “ Ngay cả tướng công của mình cũng không biết là người hay quỷ ? Ngươi ngày thường thông minh tinh tướng, trong bụng cũng chỉ là cái bao cỏ.”  hắn cuồng tiếu sau một lúc lâu mới thở hào hển trả lời, “ Đầu của ta vẫn thật sự an ổn, có thể dây dưa với ngươi vài thập niên không thành vấn đề, ngươi đừng tưởng cứ như vậy rời khỏi ta.”

    “Ngươi…… Ngươi……” Nhạn Y Phán khiếp sợ đến nói không nên lời, đôi mắt đen thùi lùi trừng hắn, nháy cũng không nháy, giống y như trúng tà.

   “ Ai, xem ra không nói rõ ràng với ngươi là không được.”

Đơn giản mà nói, hết thảy chuyện này đều là kế sách.

Trên đường điều tra Triệu gia, phát hiện hắn cùng nhân vật trọng yếu trong triều cấu kết, nếu không sẽ không thể mỗi lần điều tra đều bị đẩy ra. Cảnh Tứ Đoan phụng mệnh đuổi theo, bày bố trận, sắm vai tham quan. Mà Triệu gia đương nhiên có người chỉ dẫn sẽ biết được thân phận thật của Cảnh Tứ Đoan. Cảnh Tứ Đoan tương kế tựu kế, thuận thế mà làm, làm bộ như thân phận bị vạch trần, bị Triệu gia dùng một số tiền lớn mua chuộc, bị hắn sai khiến.

Tại thời điểm này, tham bản đưa đến trước mặt hoàng đế. Cảnh Tứ Đoan giả làm kẻ xấu, bao gồm Triệu gia đồng mưu, toàn bộ tỉ mĩ viết ra. Thực hiển nhiên có người muốn mượn tay hoàng đế, bỏ kẻ vướng bận Cảnh Tứ Đoan đi..

Cảnh Tứ Đoan nói thực dễ dàng, Nhạn Y Phán nghe xong lại cảm thấy một trận choáng váng.

   “ Ngươi không phải là nghĩ đến….cuốn vở kia là ta viết đi ?”

  “ Quả thật từng hoài nghi qua.”  Loại thời điểm này còn nói giỡn được, Cảnh Tứ Đoan thật không hổ danh là Cảnh Tứ Đoan.

Xem khuôn mặt tiểu thư thật thảm, cắn môi, bộ dáng hàm oán hắn, Cảnh Tứ Đoan bất đắc dĩ phải kể ra hết.

   “ Ta đương nhiên không biết là ngươi. Nhưng cũng phải cảm tạ ngươi, bởi vì rất nhiều chuyện người ngoài căn bản không biết, cũng có thể bịa đặt tội trạng. Giống như chuyện mua bán quân mã này, hai bản đều biết cực kì rành mạch. Ngươi biết đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nhưng một bản khác, tuyệt đối là người có liên quan viết. Hoàng thượng cố ý nói muốn trảm ta, sau khi ta bị áp đến tử lao, người nọ liệu định không có việc gì, liền lập tức liên hệ cùng Triệu gia, chuẩn bị tiến hành làm ăn, chúng ta mới bắt được hắn.”

   “Người nọ, rốt cuộc là ai ?”

    “Chính là Lại bộ hữu thị lang.”

Nghe vậy, Nhạn Y Phán chấn động, che miệng lại.

Lại bộ tuyển quan luôn lấy thanh liêm làm điều kiện hàng đầu, không nghĩ tới, hữu thị lang thần thông ngoại quỷ, cấu kết mưu lợi, làm ra chuyện xấu.

   “ Hắn ở trong triều cũng rất có địa vị, muốn kiếm tiền phi thường dễ. Mấy năm qua, lén thu một khoảng tiền lớn, ta thu tiền điều tra so với hữu thị lang, quả thật là gặp sư phụ..”

Kết quả, nói một đống này đến nỗi Nhạn Y Phán đỏ mắt. Không phải thương tâm mà khóc, mà vì giận.

   “ Tiền điều tra ? Tiền điều tra có thể tham sao ?” tiếng nói của nàng run run.

   “ Ta là vì tra án…”

   “ Mặc kệ vì cái gì, đây là chuyện cực ti tiện !” Nhạn Y Phán tức giận bài xích, khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận kinh người, “ Ngươi biết tiền có bao nhiêu quan trọng sao ? Đối với ngươi mà nói, bất quá chỉ là một chút tiền điều tra, nhưng đối với tiểu dân mà nói, nói không chừng là thực vất vả mới làm ra, chỉ vì hối lộ ác quan lòng tham không đáy. Ngươi cứ hào phóng nhận lấy như vậy ?”

Nói xong, nàng cơ hồ không thể hô hấp, điên cuồng ho khan. Cảnh Tứ Đoan rót chén trà cho nàng, bị nàng đẩy ra, không muốn nhận chiếu cố cùng an ủi của hắn.

Cảnh Tứ Đoan cũng không để ý, hắn tùy tiện đặt trà lên bàn, một lần nữa ngồi xuống mép giường. Hắn thò người lại, cầm vai Nhạn Y Phán, bắt buộc nàng phải nhìn hắn.

Sau đó, hắn gằn từng tiếng, nói rõ ràng: “ Ngươi cẩn thận hồi tưởng, ta chưa từng chiếm qua tiện nghi của một cái thanh quan nào. Ta thu bạc, tất cả đều là truy danh sách tham quan. Nếu không vì điều tra, cho dù đi bất cứ nơi nào, cũng đều không dám quấy rầy họ, ta tình nguyện tiêu tiền của chính mình. Mà nghĩ trọ ở khách điếm, thế nào không thể một lần bị chủ quán cho là rành mạch ?”

    “Cho dù ngươi tra án, cho dù là tham quan, cũng không thể thu tiền của người ta…”

   “ Tất cả đều là thủ pháp tra án !” Cảnh Tứ Đoan nắm tay thật chặt, ngữ khí cũng nghiêm trang hiếm thấy, “ Tiền tất cả đều đưa cho hình bộ, một chút cũng không đụng ! Ai cho, cho bao nhiêu, ngày nào năm nào tháng nào, tất cả đều nhớ rành mạch. Nếu ngươi không tin, có thể đi đối chiếu một phen, dù sao từng khoản tiền này nọ ngươi đều nhớ ky, không phải sao ?”

   “ Một văn tiền ngươi cũng không đụng ?”  Nhạn Y Phán không dám xác định, hoang mang hỏi lại.

Cảnh Tứ Đoan lại nheo mắt, nguy hiểm nhìn chằm chằm nàng, “ Ngươi nghĩ ta là người trời đất đều không tha, nên trở thành quỷ không đầu, đúng không ?”

   “ Đúng vậy ! Ngươi chính là ! Ngươi đáng giận, đáng giận, đáng giận. Ngươi đáng chết, xứng đáng không có đầu, thành cô hồn dã quỷ đi thôi !” Nhạn Y Phán giận điên rồi, cái gì phong phạm ôn nhu của tiểu thư, mặt nạ đoan trang im lặng toàn bộ đều ném lên chín tầng mây, thời gian này tâm tình phập phồng chấn động đã đến giới hạn, nàng phát hỏa ! Thật sự phát hỏa !

Vừa thét chói tai vừa mắng tay lại đấm đá, quả thực giống mưa rền gió dữ, Cảnh Tứ Đoan căn bản không thể ngăn nàng lại, chỉ để mặc nàng hung hăng phát tiết một phen.

Kết quả bốn phía ồn ào làm nhạn mẫu tâm tư lo lắng. Nàng ở ngoài cửa tham đầu tham não, cũng không dám tùy tiện đi vào, khẩn trương ở bên ngoài đi tới đi lui, không biết bây giờ nên làm cái gì mới tốt.

    “Phán nhi, phán nh i? Ngươi không sao chứ ?” âm thanh lo lắng kêu to gọi nhỏ yếu ớt, lập tức bị xem thường.

   “ Kẻ lừa đảo ! Ngươi đúng là kẻ lừa đảo vô sỉ, Toàn bộ đều gạt ta.”  Bên trong Nhạn Y Phán thét chói tai như người điên, hận không thể cắn Cảnh Tứ Đoan rớt một miếng thịt.

   “Ta không lừa gạt ngươi nói, dọc theo đường đi đều có Triệu gia cùng người của hữu thị lang âm thầm đi theo chúng ta ở nghe lén, vạn nhất làm cho bọn họ biết chuyện, tin tưởng ngươi cũng hiểu, nhât định sẽ giết người diệt khẩu. Ta chỉ theo ý của ngươi thừa nhận, làm cho đối phương nghe lén được, xác định ta theo chân bọn họ thông đồng làm bậy.”  ai, hắn giải thích hảo tận tình a.

   “Ngươi thế nhưng…… Ngươi……”  Đáng tiếc Nhạn Y Phán nghe xong, thiếu chút nữa nôn ra máu, “ Ngươi biết có người đi theo nghe lén ? Chúng ta, chúng ta…..thời điểm thân thiết, ngươi cũng để người ta nghe sao ?”

   “ Đừng quên, ngón cái, cánh tay, đầu vai ta là ai cắn ra vết thương ? Chẳng lẽ ngươi không phát hiện ta chưa bao giờ cho ngươi ra tiếng sao ?”

Bên trong cô dâu mới đang huyên náo, nóng giận, bên ngoài nhạn mẫu nghe xong xấu hổ đến cực điểm.

Nguyên lai…… Nguyên lai bọn họ…… Là có chuyện như vậy nha ! Khó trách vị Cảnh đại nhân tuổi trẻ anh tuấn này đột nhiên đến chơi, lại không nói vì cái gì, liền hướng phòng Phán nhi mà đi.

Vô luận như thế nào, Nhạn mẫu vẫn là lo lắng. Bên ngoài bồi hồi một hồi lâu, bên trong huyên náo giống như nóc nhà muốn bay. Cũng không biết phán nhi im lặng xa cách tính tình lại nóng nảy kịch liệt như thế, nàng làm mẫu thân hai mươi năm lại thất trách như thế.

Nhạn mẫu ở ngoài cửa bồi hồi đến không biết lần thứ mấy, bên trong đột nhiên im lặng.

Chỉ chốc lát sau, Cảnh Tứ Đoan mở cửa đi ra. Trên gương mặt anh tuấn của hắn tất cả đều là vết cào sâu, quần áo vạt áo trước cũng rối loạn, vạt áo còn bị nước trà bắn tung tóe ẩm ướt, hiển nhiên có chút chật vật, nhưng hắn vẫn mang theo ý cười thản nhiên như cũ, giống như trời có sập cũng chống đỡ được.

   “Phán nhi ngất đi thôi.” Hắn thanh thản tuyên bố,“ Để cho nàng ngủ một hồi cũng tốt. Trễ một chút ta sẽ cho đầu bếp trong phủ, quản gia lại đây hỗ trợ, phu nhân, làm vậy có thể được chứ ?”

   “ Có, có thể, đa tạ đại nhân.”  Nàng ngửa đầu nhìn thân ảnh cao lớn tin cậy, giọng nói run run, nhỏ giọng hỏi: “ Ngươi, ngươi sẽ chiếu cố tốt phán nhi sao ?”

   “ Ta đương nhiên sẽ.”  hắn nhận lời, kiên định nói, “ Phu nhân, xin yên tâm.”

Sau khi đại thương Nhạn Y Phán ở nhà tĩnh dưỡng mười ngày, mới chậm rãi khôi phục khẩu vị cùng tinh thần.

Đương nhiên, không thể không kể công lao của đầu bếp cùng giúp việc cảnh phủ phái tới . Chăm sóc bữa ăn cẩn thận, mỗi ngày dâng ba bữa canh tẩm bổ, bữa ăn chính cùng điểm tâm tất cả đều là nguyên liệu mới nhất, trân qúy  nhất  tỉ mỉ chế biến thành thức ăn, yêu cầu làm cho Nhạn Y Phán ăn ngon lại no, thư thư phục phục đem thân mình dưỡng tốt.

Khi tin tức Cảnh Tứ Đoan được tha tội truyền khắp kinh thành, Nhạn Y Phán đã có thể xuống giường tùy ý đi lại. Lão Khương tự mình đến báo tin, nhìn nàng khôi phục thị lực, trên gương mặt kiên nghị phong sương của hắn không thể giấu giếm một tia vui mừng mỉm cười.

   “ Tha tội sao ? Thật tốt.”  nghe tin tức, Nhạn Y Phán chưa nói cái gì, chỉ cuối đầu uống trà.

Đây chính là trà được hầm nấu từ tám loại dược liệu, nghe thấy có hương vị của thuốc, mà sau khi uống hẳn là rất công hiệu, xem khí sắc Nhạn tiểu thư là biết ngay.

Bất quá…thần sắc Nhạn tiểu thư rất là lạnh nhạt. Nàng không phải nên cao hứng khi nghe tin tức này sao ? Ngay cả lão khương đều có điểm không hiểu.

   “ Đúng vậy, bởi vì triệu mỗ cùng lại bộ hữu thị lang đã nhận tội. Lúc này cảnh đại nhân có công, bởi vì ý chỉ  lúc trước của Hoàng thượng là muốn đầu sỏ chân chính có hành động, đem công lý ra. Cuối cùng chỉ còn cảnh đại nhân trong sạch.”  Lão Khương phá lệ giải thích rất nhiều, sợ nhạn tiểu thư không rõ trắng đen.

  “ Đây không phải kêu đen ăn đen ?”  Nhạn Y Phán nghe xong, vẫn không có phản ứng gì cả, chỉ đặt chén trà xuống, thản nhiên nói.

Thật sự kỳ quái nha. Lão Khương cùng Nhạn Y Phán tâm tình bất đồng, hắn do dự trong chốc lát, nhịn không được mở miệng hỏi: “ tiểu thư, thân mình còn không thoải mái sao ?”

  “ Không có, vì sao hỏi như vậy ?” nàng ngước hai mắt lên, hỏi lão khương.

Không phải không thoải mái, như thế nào nghe xong tin tức Cảnh đại nhân không có việc gì, một chút tươi cười cũng không có ? Nàng trước kia rõ ràng thường cười đến ngọt cả người, ở bên cạnh đại nhân giống như một đóa giải ngữ hoa bình thường nha !

Có thể là do mình nói sai hay không ? Lão khương cứng ngắc tại chỗ, thở cũng không dám, liều mạng hồi tưởng vừa rồi mới nói cái gì, rốt cuộc là sai ở chỗ nào, đối với Cảnh phu nhân tương lai này, lão Khương giống như đang cầm ngọc lưu ly thủy tinh, thật cẩn thận, rất sợ không chiếu cố tốt, liền thực xin lỗi Cảnh đại nhân.

Nhất thời, phòng khách lâm vào một mảnh trầm mặc. Bình thường Nhạn Y Phán đối với lão khương đều là vẻ mặt ôn hòa, ôn hòa hàn huyên, nhưng lúc này nàng không tính mở miệng, lại lạnh như băng, quả rất dị thường !

Suy nghĩ cả buổi cũng không nghĩ ra, lão khương đành phải kiên trì, cung kính thỉnh giáo, “ Nhạn tiểu thư, có phải lão làm sai chỗ nào, chọc ngươi túc giận ?”

  “Đương nhiên không có, làm sao có thể ?”  mỉm cười của nàng giống như đang nghĩ một đằng nói một nẻo.

  “Ngươi đừng hỏi, nàng đúng là tức giận. Bất quá, hẳn là không phải giận ngươi, chủ yếu là giận ta.” Tiếng nói sang sảng mang ý cười từ ngoài cửa truyền đến, lập tức, thân ảnh thon dài của Cảnh Tứ Đoan xuất hiện.

Chỉ thấy hắn một thân triều phục uy nghiêm, nghiễm nhiên là đại quan trong triều, đi vào phòng khách, ngồi xuống bên cạnh Nhạn Y Phán, thấp giọng hỏi: “ hôm nay cảm thấy thế nào ? Ăn ngon không ?  Đêm qua ngủ như thế nào ?”

   “Làm phiền Cảnh đại nhân, thức khuya dậy sớm lo lắng, công sự hết sức bận rộn còn phải quan tâm thân thể của tiểu nữ, thật sự làm Y Phán băn khoăn.”

Vị tiểu thư này chính là chưa hết cáu kỉnh. Nàng chỉ cần không vui vẻ liền gọi hắn Cảnh đại nhân, sau đó tự xưng Y Phán.

Hắn cười ra mặt, đáng yêu như thế Cảnh Tứ Đoan mới không ngại, hắn cười cười lấy tay nhéo má bóng loáng giống như trứng gà mới bóc vỏ của nàng.

   “ Ai nói như vậy ?”  hắn cười meo meo nói, “Vi phu quan tâm nương tử, đây là chuyện tự nhiên.”

Biểu lộ chân tình lại đổi lấy tiểu thư ngoài cười nhưng trong không cười trả lời: “ Cảnh đại nhân có hôn phối khi nào vậy, Y Phán thế nhưng lại không biết, không chúc mừng đại nhân, thật là quá thất lễ.”

   “ Ngươi nha, muốn cáu kỉnh ồn ào tới khi nào ?”  Cảnh Tứ Đoan thở dài, khuôn mặt tuấn tú mang biểu tình sủng nịch cùng bất đắc dĩ, “ Đã phải bắt đầu chính thức nói chuyện hôn sự, ngươi còn có bộ dáng này, làm sao bây giờ ?”

  “ Hôn sự ?”  mặt nạ đoan trang của nàng chính thức giải, miệng nhếch lên, cười lạnh, “ hôn sự của ai ? Ngươi muốn kết hôn ? Chúc mừng ?”

Cảnh Tứ Đoan nghe vậy, biến sắc. Cùng lão Khương liếc mắt nhìn nhau, chính và phụ hai người trong mắt đều tràn ngập khó hiểu cùng hoang mang.

Trước kia khi cảnh đại nhân gặp chuyện không may, Nhạn Y Phán còn suýt nữa lấy chết tuẫn tiết, nay hết thảy đã qua, không phải nên chuẩn bị hôn lễ, tâm địa vui vẻ cùng tình nhân hay sao ?

   “ Ngươi không tính gả ta ?”  Cảnh Tứ Đoan chậm rãi phát hiện nàng nói thật, không phải nhất thời phát cáu mà thôi.

Từ trước tới nay, mặc kệ hỏi như thế nào, tự an ủi ra sao, nói giỡn như thế nào nàng đều phản ứng lại, hôm nay lại ở trước mặt lão Khương như thế.

Tính tình Nhạn Y Phán không giống nữ tử. Nhìn nàng xinh đẹp nhu nhược nhưng kỳ thật cá tính cương trực, thời điểm cứng rắn, thật sự là trời cũng không chuyển được.

   “ Đúng, ta không lấy ngươi.”  Nàng ngạo nghễ hỏi lại, “ Vì sao ta phải gã cho một kẻ lúc nào cũng lừa gạt ta, đùa giỡn ta, đem ta xoay vòng vòng, căn bản không thể tin được ?”

   “Không thể nói như vậy, tiểu thư, ngài cũng lừa ta thực thảm.”  nhớ đến lúc nàng khóc sướt mướt làm bộ con dâu nhỏ, còn quỳ thỉnh đại nhân ta chủ trì công đạo.

  “ Căn bản ngươi không bị ta lừa ! Ngay từ đầu ngươi đã đùa giỡn với ta.” Thù mới hận cũ còn để trong bụng, nàng nhìn hắn liếc một cái, “ Ngươi không tin ta, ta không tin ngươi, nam hôn nữ gả, nói chung không thể gả, như vậy không phải tốt lắm sao ?”

Tốt lắm chỗ nào ? Cảnh Tứ Đoan thật sự là dở khóc dở cười. Huống chi, sao lại nói không lừa được ? Cả người bị nàng lừa đi rồi, còn không đủ ?

Ba mươi năm nay hắn chưa bao giờ nghĩ bị trói buộc, tự do tự tại tiêu sái thành thói quen, cũng đã nghĩ cứ như vậy dạo chơi tứ hải cả đời. Nhưng sau khi gặp Nhạn Y Phán, tất cả đều thay đổi.

Hắn biến thành một nam tử bình thường, muốn gần bên giai nhân, bảo hộ nàng, làm nàng vui vẻ, muốn ở cùng một chỗ thật lâu thật lâu, bởi vì cùng Nhạn Y Phán đồng hành, tuyệt sẽ không nhàm chán. Nàng có diện mạo thật mê người, làm cho hắn nhìn thế nào cũng không ngấy.

  “Namhôn nữ gả ?  Ngươi muốn gả ai ?”  Cảnh Tứ Đoan phát giác trong lời nói của nàng có vấn đề.

  “ Không nhọc đại nhân ngài lo lắng. Nếu không có việc gì, mời hai vị trở về. Y Phán thân mình không tốt, cần tĩnh dưỡng, thứ Y Phán thất lễ, không tiễn đại nhân.”

Nói xong, Nhạn Y Phán tự đứng dậy, sau khi thi lễ liền thướt tha trở về phòng, chính là không chịu nhiều lời với Cảnh Tứ Đoan.

Cảnh Tứ Đoan chỉ có thể phiền muộn nhìn thân thể yểu điệu kia, ….

Mắt thấy chủ tử vẻ mặt mất mát, lão Khương thật sự không đành lòng. Cảnh đại nhân anh minh thần võ, đụng phải Nhạn tiểu thư, thật sự là thúc thủ vô sách.

Mấy ngày nay đứng nhìn, mỗi ngày chỉ cần tan triều liền ba ba tới thăm người trong lòng, bất chấp mưa gió, lại gặp phải cái mũi bụi. Cố tình Nhạn tiểu thư lại là cái đinh mềm, Cảnh đại nhân cũng không thể tức giận với nàng. Muôn vàn nhân nhượng, tất cả quan tâm, vừa dỗ vừa khuyên, vẫn không thể tiến triển, lão Khương nhịn không được

   “ Đại nhân.”  Sau khi Cảnh đại nhân ra khỏi nhạn phủ hắn mới cẩn thận mở miệng, “ Tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp.”

 “ Ta cũng biết, nhưng tính tình nhạn tiểu thư….Ngươi cũng không phải không rõ ràng lắm. Ai !” đồng hành suốt một năm, sao có thể không rõ ràng ?

Cảnh Tứ Đoan nhịn không được kể khổ, “ Ta là vì chức trách, không thể không lừa nàng. Nàng rõ ràng cũng biết, ví sao cố chấp như vậy ?”

Lão Khương trầm mặc một lát. Trên mặt đã trải qua nhiều phong sương có một đôi mắt tràn ngập trí tuệ.

Nhạn tiểu thư không phải là người không phân rõ phải trái, nàng hẳn là có tính toán khác.

  “ Nếu….thỉnh Hoàng thượng làm chủ thì sao ? Đại nhân cảm thấy thế nào ?” hắn thấp giọng hiên kế.

  “ Nga ?”   Cảnh Tứ Đoan nhìn lão Khương, suy nghĩ sâu xa.

Muốn thỉnh Hoàng thượng tới sao ? Tựa hồ có chút chuyện bé xé ra to, giống như bức nàng gả. Thật phải làm như vậy ?

   “Đại nhân đừng quên, Hoàng Thượng từng chính mồm nói qua, trong lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt. Nếu đại nhân không nhanh chút áp dụng hành động, vạn nhất Nhạn tiểu thư thật sự gả cho Mộ Dung thiếu tướng…”

Cảnh Tứ Đoan chưa bao giờ đem Mộ dung khai bỏ vào trong mắt, không phải xem thường, mà là Mộ dung khai từng là đệ tử của mình, từ nhỏ cùng cháu Cảnh Dập phàm của hắn chơi đùa, có cảm giác hắn là tiểu bối.

   “ Sẽ như vậy sao ? Nàng cùng Mộ dung khai căn bản không có lui tới…”

   “ Lúc trước nhạn tiểu thư cùng đại nhân ngài cũng thực xa lạ, là tiểu thư đánh bạo thỉnh ngài cùng đồng hành.”  Lão Khương nhắc nhở, “ Huống chi, nếu là Hoàng thượng mở miệng…..này cũng không phải là đại chuyện đại nhân có thể kháng mệnh.”

Nói cho cùng, cho dù hắn phản đối, nhưng nếu Mộ dung khai muốn kết hôn, Nhạn Y Phán muốn gả, hắn có thể làm thế nào ?

Không được ! Việc này rất nghiêm trọng ! Vạn van không thể !

   “ Đúng, lập tức cầu kiến Hoàng thượng đi.”  Cảnh Tứ Đoan tiếp nhận dây cương, kiên quyết nói.

Nhìn chủ tử suất khí xoay người lên ngựa, chạy như điên mà đi, trên gương mặt ngăm đen mà nghiêm túc rốt cuộc nở rộ một cái hơi hơi, hơi hơi cười..

Advertisements

About xinbi

chỉ cần nỗ lực phấn đấu và không ngừng cố gắng sẽ biến ước mơ thành hiện thực

3 thoughts on “Đại phát từ bi chương 9

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s