Đại phát từ bi chương 4

Cách ngày, Nhạn Y Phán lên xe ly chạy đi, ly khai Như ý lâu.

Xe ngựa như trước, xa phu vẫn là lão Khương trầm mặc nhưng lại thiếu Cảnh Tứ Đoan, toàn bộ toa xe trở nên trống trải. Nàng ngồi im, tiếng bánh xe đơn điệu lăn, quang cảnh ngoài cửa sổ nhìn thế nào cũng không đáp lại, mới không bao lâu liền nhàm chán đến mau buồn ngủ.

Nàng một thân im lặng như vậy đã nhiều năm, sớm thành thói quen nhưng giờ phút này không có người cùng nàng đấu võ mồm nói chuyện phiếm, cư nhiên lại có loại vụng trộm hoảng hốt khôn kể trong bụng. Qua một thời gian thì nàng nhịn không được nhìn quanh bốn phía, vừa nghe lại gặp phía sau có tiếng vó ngựa liền dựng thẳng lỗ tai, dọc theo đường đi tâm thần căng thẳng không ngừng.

Hắn đã nói như thế nào ? Vì không muốn người khác biết, hơn nữa hắn còn có việc phải xử lý, lựa thời cơ đem quyển sách của hoa đại tỉ trả về chỗ cũ, chờ hắn xong việc rồi, hắn sẽ đến. Bất quá, cùng lắm có thể muộn một hai ngày.

    “ Không muốn người khác biết ? Các tỷ tỷ Như ý lâu không phải đều biết chúng ta cùng nhau tới sao ?”  Nhạn Y Phán hoang mang hỏi lại.

    “ Người biết chỉ có Hoa đại tỉ, những người khác đều nghĩ ngươi là cô nương mới tới. Một cô nương đến y quán rồi đi, không ai chú ý. Nhưng nếu ta cùng đi với ngươi, nhất định có điểm khả nghi.”

    “ Điểm khả nghi gì ?”

Giữa nắng sớm yếu ớt, Cảnh Tứ Đoan nhìn chằm chằm nàng một lát, lộ ra nụ cười xấu xa, “ Ngươi ta sẽ nghĩ khách nhân ta có ý định bắt cô nương ngươi chạy đi, suốt đêm đào tẩu. Ta đây lần sau làm sao có thể đến Như ý lâu ? Tới cửa đã bị ném ra ngoài.”

Nguyên lai là lo lắng cái này, Nhạn Y Phán tức giận. “ Đi trước thì đi trước. Chẳng qua, ngươi không sợ ta lấy này nọ của ngươi, cứ như vậy chạy trốn không thấy bóng dáng sao ?”

Cảnh Tứ Đoan sung sướng trả lời: “ Không sợ. Lão khương là cao thủ võ thuật, hắn sẽ bảo vệ tốt này nọ của ta.”

Cái gọi là ‘ này nọ’ bất quá cũng chỉ là hai con ngựa, hành lý của Cảnh Tứ Đoan. Nàng đã nhàm chán đến mức bay qua mở ra, trừ bỏ quần áo cũ, chính là mấy cuộn giấy cuốn, mấy quyển sách, tuyệt không đáng giá, thật sự là tặng người ta cũng không cần.

Người này rốt cuộc làm sao có thể ở kỹ viện vung tiền như rác, còn có thể duy trì bộ dáng hào phóng xa hoa chỉ có ở công tử ? Không biết chừng căn bản chính là đại lão quan rỗng ruột, hai tay trống trơn, trên người bạc thừa cũng không có, tró trách ham muốn đồ vật của nàng !

Bất quá….nói thật, hắn tuy rằng miệng lưỡi xấu xa, cười rộ lên lại tà, không có bộ dáng của thanh quan, nhưng có thể tâm địa tốt. Một đường ra kinh đến bây giờ, ít nhiều có hắn khắp nơi chiếu cố, nếu hắn có một tia ý nghĩ không tốt nàng hẳn đã sớm bị ăn đến xương cốt cũng không còn, nửa mảnh xương cũng không chừa, tài cùng sắc đều bị cướp hết.

Cho dù không có điểm tốt nào khác, có người làm bạn nói nói cười cười cũng tốt lắm. Nàng cảm thấy như vậy.

Trước kia ở kinh thành, cơ hội cùng người khác nói chuyện cũng chỉ là theo nhóm tỷ muội tụ hội, nhưng đều là bị mẫu thân buộc đi, mẫu thân nàng cho rằng bám theo thiên kim, phu nhân, nhất định sẽ giúp ích cho thân thế nàng, nói không chừng có thể tác hợp với phú hào quyền quý, có thể kéo cả nhà lên, mặc kệ không khí náo nhiệt, nàng chưa bao giờ thật sự thổ lộ tình cảm, thủy chung chỉ là người ngoài cuộc.

Mà những điều các khuê các tiểu thư này nói đều nhàm chán đến cực điểm. Tẩu tử nhà ai vừa mới sinh, khuê nữ nhà ai xuất giá có bao nhiêu đồ cưới, phu quân ai lại thăng chức, Hoàng thượng coi trọng cỡ nào, lão gia nhà mình lại cùng hồ ly tinh thanh lâu thân nhau, hàng đêm ca thán…nhiều năm qua đều nghe những bài đó, nghìn bài một điệu, nhóm tỷ muội cũng không biết nhàm chán, tán gẫu thật hăng say, Nhạn Y Phán lại buồn nhất phật xuất thế, nhị phật thăng thiên, mặt ngoài vẫn tĩnh lặng lắng nghe, kỳ thật đều ngẩn người hoặc lơ đãng ở đâu.

Nhưng, Cảnh Tứ Đoan không giống vậy. Hắn cả người cũng không thích hợp, nói chuyện hư hư thật thật, tựa hồ cả người chứa một đống bí mật, khơi mào lòng hiếu kỳ của Nhạn Y Phán.

Tỷ như, một quan lại xuất môn bên ngoài, vì sao khắp nơi che dấu thân phận, còn tá túc ở kỹ viện ? Giấy cuốn trộm ra từ phòng hoa đại tỉ kia, rốt cuộc trên đó viết cái gì, Cảnh Tứ Đoan vì sao lưu tâm như thế, cái này rất thú vị.

   “ tiểu thư, đến.”  đi đường cả một ngày, lão Khương cơ hồ không có mở miệng nói chuyện, thẳng đến khi thuận lợi đưa Nhạn Y Phán đến nơi Cảnh Tứ Đoan trước đó dặn dò mới thỉnh nàng xuống xe.

Mới xuống xe, Nhạn Y Phán phát hiện mình đang ở trước một tòa nhà tường cột chạm trổ. Trong bóng đêm cửa rộng rãi tường cao, cây đuốc trên cửa chiếu rọi một đôi sư tử uy vũ bằng đá.

Một gã tổng quản nghe tiếng đi ra mở cửa, thái độ tiếp đón đối với lão Khương giống như rất quen thuộc, “ Khương ca một đường vất vả, Bạch đại nhân đâu ?”

   “ Đại nhân có chuyện quan trọng,đến chậm một chút, ta lại đây trước để chuẩn bị.”

Trong bóng đêm, tổng quản cao thấp đánh giá Nhạn Y Phán trong chốc lát, sau mới cười nói: “ Lúc này các ngươi còn dẫn theo cái nha đầu ? Thật sự không cần phiền hà, trong phủ chúng ta có biết bao nhiêu người giành hầu hạ vị khách quý này.”

   “ Ai, trên đường cũng cần có người phục vụ đại nhân.”

Nhạn Y Phán đứng một hồi lâu mới lấy lại tinh thần. Nàng là ‘ nha đầu’ trong miệng bọn họ. A ! không ngờ từ giờ trở đi nàng phải hầu hạ Cảnh Tứ Đoan ?

Hơn nữa hiện tại Cảnh Tứ Đoan lại trở thành ‘ Bạch đại nhân’, đến mỗi nơi đều phải đổi thân phận, người này rốt cuộc đang làm cái gì mà không thể hoạt động trong ánh sáng ?

    “ Ta làm nha đầu ?”  Có lầm hay không ? Nhạn Y Phán bị bắt dẫn đi theo ngựa, đi theo phía sau bọn họ, nhịn không được nhân cơ hội nhỏ giọng hỏi lão Khương.

   “ Không phải nha đầu, vậy nói là phu nhân, như vậy được không ?”  lão Khương cũng nhỏ giọng trả lời.

Đương nhiên không được ! Hai tai Nhạn Y Phán nóng lên.

Tình thế yếu hơn so với người ta, không thể không cúi đầu, nhưng một bụng không cam nguyện ! Mặc kệ nha đầu hay phu nhân, đều là bị Cảnh Tứ Đoan chiếm tiện nghi nha !

Nói đến chiếm tiện nghi, nàng đột nhiên nhớ tới quang cảnh đêm trước bị hắn khinh bạc, lửa càng cháy càng mạnh, cả mặt đều đỏ lên.

Cảnh Tứ Đoan đáng giận, đợi ngày mai gặp mặt, xem hắn giải thích như thế nào.

Kết quả ngày mai không có gặp mặt, từ đó trở đi cũng không, Cảnh Tứ Đoan đến bốn ngày sau mới đến.

Làm cho hắn khi phong trần mệt mỏi đuổi tới dinh thự của Chân viên ngoại ở Quế thành, tiến đến phòng được an bài cho hắn, chỉ thấy một cái ‘ nha đầu’ đang vùi đầu vào trên bàn tròn viết thư, bên cạnh còn có giấy bút.

Chúc quang lay động, chiếu vào khuôn mặt thanh tú mấy ngày nay không thấy, Cảnh Tứ Đoan nhìn đến ngây ngốc. Mấy ngày qua hoảng hốt đến bây giờ mới có thể chứng thực, rốt cuộc chân tướng đã rõ ràng..

Tất cả đều là cô nương trước mặt làm hại. Hại tâm tính luôn luôn tự do của hắn tựa hồ bị sợi tơ trói chặt, bị xé ra một chút, đau một chút. Bỗng nhiên lại nhớ đến nàng, nghĩ nàng đang làm gì, có ngoan ngoãn nghe lời lão Khương an bài hay không, ăn được, ngủ ngon, trong phủ có trở ngại gì hay không ?

Nóng ruột nóng gan đến hỏng đầu, hắn tìm mấy ngày mới hiểu được.

Nhạn Y Phán cũng phát hiện, ngẩng đầu, mắt híp lại, không lắm thân mật trừng hắn.

   “ Sao không dịch dung ?”  hắn thản nhiên cười nói, “ Để người ta thấy, sẽ hoài nghi ta mang cái nha đầu đẹp như vậy, căn bản là ý không ở trong lời.”

Chẳng qua mới vài ngày không gặp, làm sao có thể cảm thấy hắn so với trong trí nhớ càng lỗi lạc phong lưu ? Thân ngọc lập, thần thái tựa tiếu phi tiếu, thật là xấu xa, làm cho trái tim người ta nhảy loạn cả lên.

   “ Không biết ta sao ? Sao lại trừng mắt nhìn ta như thế ?”

Nhạn Y Phán nghe vậy liền đứng dậy, ngoan ngoãn đi đến bên cạnh hắn, giả bộ mềm mại quỳ gối thi lễ, cúi đầu hỏi: “ Đại nhân một đường vất vả. Đã dùng cơm chiều hay chưa ? Có muốn rửa mặt chải đầu hay không ? Để tiểu Mi hầu hạ ngài được không ?”

Thật sự là lợi hại, học cái gì giống cái đó. Phẫn nha đầu chính là nha đầu, không khác chút nào.

Nếu đã như vậy, Cảnh Tứ Đoan cũng không thể thua. Hắn kéo tay nha đầu nhỏ bé đoan trang, “ Đương nhiên được. Bất quá, bàn tay mềm như vậy, thật có thể giặt quần áo, bưng nước trà ? Ta cũng không tin.”

Hết sức sỗ sàng, còn thừa cơ kéo ống tay áo xem một chút, dấu vết bị phỏng đã phai nhạt, hắn là rất nhanh sẽ trắng lại như cũ. Cảnh Tứ Đoan mới thả lỏng tâm.

Nhạn Y Phán rút tay lại, rút lui từng bước, giả bộ dáng mạo nha đầu chịu nhục hoảng sợ, “ Đại nhân muốn làm gì với tiểu Mi ?”

   “ Từ trước tới nay, nam nhân đối với nha hoàn xinh đẹp bên người làm cái gì, ngươi không biết sao ?”  Hắn cố ý tới gần nàng, tươi cười càng dữ tợn.

Khuôn mặt tuấn tú của hắn đột nhiên dựa vào, làm cho trong lòng Nhạn Y Phán lại nhảy loạn lên. Ngôn ngữ động tác chân chân giả giả, ngữ khí vô cùng thân thiết trêu đùa nói chuyện với nhau, hai người tựa vào càng gần, đang lúc không khí kỳ dị mà ái muội thì..

   “ Khụ, khụ.”   Lão khương xuất quỷ nhập thần đang đứng ngoài hành lang khụ khụ, làm cho bọn họ đồng thời hoảng sợ, chạy nhanh văng ra, “ Đại nhân, Chân viên ngoại cho mời, đang chờ ngài cùng ăn cơm chiều.”

   “ Ta đến đây.”  Cảnh Tứ Đoan đáp lời. Quay đầu vẫn là nhịn không được, thân thủ nhéo một cái khuôn mặt nộn nộn của tiểu nha đầu, đè thấp cổ họng nói, “ Bữa tiệc này có lẽ ăn đến nửa đêm, ngươi đừng chờ ta, đi ngủ sớm một chút đi.”

   “ Ai nói chờ ngươi ?”  Nhạn Y Phán hãy còn mạnh miệng, không biết nàng chờ hắn đến, đã chờ bốn ngày.

   “ Nha đầu có thể nhàn hạ như vậy sao ? Chủ tử chưa về, đương nhiên không thể ngủ.”  hắn trêu đùa.

   “ Ta cũng không thật sự là nha đầu.”  Người này diễn quá thành nghiện có phải không ?

Cảnh Tứ Đoan cười to mà đi.

Có tiếng cười sang sảng của hắn, mấy ngày yên tĩnh này đột nhiên lại ấm áp, thư thái hẳn lên.

Sau khi khách và chủ uống xong rượu tân hoan, Cảnh Tứ Đoan đến canh hai mới trở về tiểu viện.

‘ nha đầu’ của hắn quả nhiên còn chờ ở tiểu sảnh, đã ghé vào trên bàn nằm ngủ. Ngọn nến trên bàn lắc lắc, lắc lắc, giọt nến chồng chất, sắp tàn.

Biết nàng sợ tối, hắn một lần nữa thắp nến. Đang cẩn thận rút quyển sách ở dưới cánh tay nàng ra thì Nhạn Y Phán tỉnh

Nàng xoa mắt, mơ hồ hỏi: “ Ngươi đã trỏ lại ?”

Nghe nàng hỏi, một cỗ lo lắng đột nhiên nhuộm cả lòng Cảnh Tứ Đoan.

Đã bao lâu không có người hỏi hắn như vậy ? Phiêu bạc nhiều năm, vì cuộc sống, vì công vụ, trở về phòng luôn ngã đầu liền ngủ, mặc kệ là ở nhuyễn ngọc ôn hương, ở tòa nhà được ban cho trong kinh, ở thâm sơn cùng cốc trạm dịch…đều giống như nhau.

   “ Không phải đã nói ngươi đi ngủ trước, đừng chờ ta sao ? Tại sao còn ở chỗ này ?”

   “ Ta có chuyện muốn hỏi ngươi.”  Nàng ngồi thẳng, thu hồi quyển sách bị hắn lấy, nghiêng trang hỏi, “ Những gì ngươi viết, đều là sự thật ?”

Cảnh Tứ Đoan trong lòng rùng mình, cố ý tránh đi cặp mắt sáng suốt kia, thoải mái trêu đùa, “ Nha đầu ngươi tính quản chuyện gì của chủ tử đây ?”

   “ Ta không phải nha đầu, ngươi cũng không phải chủ tử.”  Đừng diễn quá, Nhạn Y Phán còn thật sự truy vấn, “ Cảnh đại nhân, những người ngươi điều tra, bên trong còn có Đại thừa tướng đương triều, hộ quốc tướng quân, thậm chí là vương gia, tùy tiện động đến một vị, đừng nói là chức quan, nói không chừng cái đầu ngươi cũng không giữ nổi, đây không phải là chuyện đùa !”

   “ Vậy thì thế nào ? Làm quan chính là nghe lệnh mà làm việc, cũng không phải việc ta có thể lựa chọn.”  Ngữ khí của hắn vẫn thực sảng khoái, mang điểm vui vẻ, hòa nhã hướng đối diện nàng ngồi xuống, đôi mắt mang ý cười nhìn khuôn mặt phù dung nhỏ nhắn có điểm nghiêm túc.

    “ Vậy cũng không cần đem chuyện thu hối lộ, tham ô viết hết ra nha !” Nhạn Y Phán nóng nảy, “ Ngay cả các cô nương Như ý lâu cũng viết ám hiệu, ngươi như thế nào lại không bỏ sót viết nhất thanh nhị sở ?”

   “ Ta cũng dùng ám hiệu, chỉ là do ngươi vừa vặn nhìn xem liền biết mà thôi.”

Cảnh Tứ Đoan không thể không thừa nhận nàng trí tuệ hơn người. Các cô nương Như ý lâu dùng ám hiệu, nàng vừa học liền hiểu, hắn đường đường là ngự sử, dùng ám hiệu có chữ nhỏ, có hồi văn, còn có con số kỳ quái để đối chiếu, nàng cũng nghiên cứu rõ ràng.

Cô nương này thật thông minh, đầu óc linh hoạt lại quyết tâm, không thể xem thường a !

Hắn vươn tay ra, tùy tay lật lật mấy cuốn sách nàng đọc mấy ngày nay, “ Xem ra những ngày này ngươi tuyệt không nhàm chán, nhìn lén cơ mật của ta không nói, còn tự cân nhắc không ít kết quả.”

   “Là chính ngươi đem văn kiện quan trọng đóng gói để lão Khương mang đến.”  Hơn nữa hắn còn lâu đến như vậy, làm sao có thể trách người khác nhàm chán đi lật xem ?

   “ Ngươi cũng không thể rãnh rỗi liền xem nha .”

Nhạn Y Phán nhấc cằm thanh tú lên, giống như khiêu chiến nhìn hắn, “ Ta đã xem rồi, ngươi làm gì được ? Không muốn cho ta xem gì đó, cũng đừng yên tâm mà để bên cạnh ta.”

    “ Nếu như vậy, ta không thể tùy tiện thả ngươi đi rồi.” hắn lắc lắc đầu, trên mặt lộ vẻ ân hận, “ Chuyện quan trọng nhất là, phải đem miệng ngươi phong kín mới được.”

Nàng nhăn mày, “ phải không ? Ta thật muốn hỏi đại nhân, ngài tính làm thế nào ?”

Namnhân là không thể tùy tiện kích thích, nhất là đối với nam nhân hơi say, Cảnh Tứ Đoan ngoắc ngón tay với nàng, “ Lại đây một chút, ta cho ngươi nhìn xem, làm thế nào để che miệng ngươi lại.”

   “ Ta mới không….ngô…”

Ngay sau đó, cái miệng nhỏ nhắn, mềm mại bị bạc môi mỉm cười che lấp lại, đôi môi mang chút vị rượu hôn triền miên, nàng sắp không thở được, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thiếu chút nữa ngã xuống.

Đương nhiên, bị hai cánh tay nam tính tiếp được, cả người ngồi vào trong lòng hắn. Hắn căn bản không tính buông tha nàng, nóng cháy hôn một  cái lại một cái, giành cái miệng nàng, má phấn, thậm chí là lỗ tai, gáy ngọc…

Đến khi vạt áo trước của mình bị rớt ra, Nhạn Y Phán mới hoảng hốt hiểu được: nam nhân này, căn bản bề ngoài không phải như vậy, luôn thoải mái trêu đùa, tựa hồ thực không sao cả. Hắn gian dối điêu ngoa, kỳ thật đều là muốn che dấu mục đích cùng hành động, thời cơ đến liền ra tay, tuyệt không thất bại !

   “ Ngươi….không thể…như vậy…” nàng sợ tới mức nhanh kéo lại vạt áo, giãy giụa muốn chạy trốn.

   “ Nhớ ngươi mấy ngày rồi, không thể để ta hôn, ôm một cái sao ?” bộ dáng khi hắn uống say hoàn toàn không giống bình thường, nhưng lại lớn mật như thế. Hắn nhẹ nhàng cắn một bên gáy của nàng, bàn tay to giữ vòng eo mảnh khảnh của nàng, không cho nàng né ra, lại đè một tay nàng đang giữ trước ngực, vừa nắn vừa nắm chặt, làm cho nàng xấu hổ muốn chết.

   “ Ngươi, ngươi đem ta trở thành cô nương như ý lâu sao ?” Nhạn Y Phán nũng nịu bài xích.

Động tác Cảnh Tứ Đoan  ngừng một lát.

Sau đó, hắn nâng khuôn mặt đỏ hồng của nàng, chuyên chú nhìn vào trong đôi mắt trong như nước của nàng, một chút trêu đùa cũng không có, nói: “ Đương nhiên không phải. Ở như ý lâu là đi công tác, diễn cho người ta xem, ta chưa bao giờ trêu chọc ai, chiếm tiện nghi của cô nương nào.”

   “ Vậy….vì sao ngươi phải chiếm, chiếm tiện nghi của ta ?” nàng không phục hỏi lại.

Khóe môi hắn cong lên, ý cười lại lần nữa lan ra trong mắt.

Không phải vì nàng đặc biệt sao ?

   “ Ngay từ đầu là ngươi tới trêu chọc ta, nhất quyết muốn đồng hành với ta. Ta đều làm theo ý ngươi.”  Hắn đè thấp cổ họng, lại bắt đầu ở bên tai non mềm của nàng nhẹ nhàng hôn, cắn, “ Nếu ngươi không muốn, ta tuyệt không miễn cưỡng. Bất quá, chúng ta hỏi tâm của ngươi một chút, dược không ?”

    “ Ta…..”

Cô nương trí tuệ đến cỡ nào, gặp cao thủ tán tỉnh như thế, làm sao có biện pháp trở tay ?

ở hắn ôn nhu trêu đùa, thấp giọng dụ dỗ, cánh tay cầm lấy quần áo của nàng dần buông lỏng. Bàn tay nam tính vén áo tham tiến vào trong, vuốt ve da thịt như ngọc mềm mại của xử nữ, sau đó trở lại ở bên trái cao ngất đẫy đà của nàng.

   “ Nhảy thật nhanh.”  Hắn cười nhẹ nói, “ Tâm của ngươi muốn nói cái gì với ta ?”

Nhạn Y Phán căn bản không biết, cả người nàng đã muốn hôn mê, say…

Namnhân này a….thật sự là…..

 

Trứng thối, ác ôn, lưu manh, vô lại nói dối đầy trời !

Cách ngày, Chân viên ngoại thỉnh một nhóm ca kỹ đến trong phủ, uống rượu mua vui, nghe ca nói giỡn, chỉ để tiếp đon vị ‘ Bạch đại nhân’ này.

Trước mắt, mặc kệ Cảnh Tứ Đoan rốt cuộc dùng cái tên quỷ gì để chính thức ở chỗ này giả danh lừa bịp, nhưng nhìn hắn một tay rượu ngon, một tay ôm mỹ nhân vẻ thích ý phong lưu, Nhạn Y Phán giận đến không thể đem một vò rượu đổ lên đầu hắn.

Đêm qua ôm nàng, lời thề son sắt đã nói thế nào ? Chưa từng trêu chọc ai, cũng không chiếm tiện nghi của cô nương nào ? Đối với nàng là đặc biệt ? Thầm nghĩ muốn ôm nàng ? Vậy hiện tại là chuyện gì xảy ra ?

   “ Bạch đại nhân, nha đầu của ngài….ánh mắt sao lại hung như vậy ? Làm người ta khiếp sợ a !”

Ca kỹ xinh đẹp một bên xướng bãi, rúc vào trong lòng công tử tuấn mỹ làm nũng, lại liên tiếp bị ánh mắt của tiểu nha đầu bên cạnh như tên bắn lén đâm trúng, đứng ngồi không yên, nhịn không được oán giận với công tử.

    “ Không sao, chỉ là cái nha đầu, không cần nàng xen vào.”

   “ Đúng vậy, còn không mau kính rượu Bạch đại nhân ! Tiểu xuân, tiểu ngọc cùng nhau xướng khúc nghe một chút, náo nhiệt một chút.”  Chân viên ngoại tự mình tiếp khách, cũng là uống đến mặt đỏ bừng, giọng đều thô.

Nhìn xem, này với như ý lâu có cái gì khác ? Đương nhiên, bộ dáng Chân viên ngoại nịnh bợ, nịnh hót ở Như ý lâu nhìn không tới.

Nhạn Y Phán thật sự không hiểu, Chân viên ngoại tài đại khí thô, nhà cửa so với rất nhiều tiểu quan trong kinh thành còn tráng lệ hơn, vì sao đối với Cảnh Tứ Đoan lại khúm núm như thế ?

   “ Hắc hắc….Bạch đại nhân, ta kính ngài một ly.”  Khi có hơi say, Chân viên ngoại giơ chén rượu lên, kính rượu với Cảnh Tứ Đoan, trên mặt tai to mặt lớn đầy ý cười, “Đại nhân đã lâu không đến hàn xá, gần đây sự tình nhiều, công vụ bận rộn đi ?’

   “ Đúng vậy, có nhiều việc.”  Cảnh Tứ Đoan trả lời, “ Bất quá chỉ là kiếm tiền vất vả, nào có phát đạt như Chân viên ngoại ?”

    “Bạch đại nhân khách khí.” Chân viên ngoại cười trừ, đè thấp cổ họng hỏi: “ Xin hỏi đại nhân, lần trước có nhắc đến chuyện mua bán….”

Không ngờ Cảnh Tứ Đoan nghe thế, biểu tình tráo trợn, nghiêm nghị, “ Ta còn chưa tính chuyện với ngươi, ngươi đã dám nhắc trước ? Mua bán ? Ta nghe nói có người lén tìm ngươi bàn bạc, nói chuyện rất hợp. Ngươi được lắm, quay đầu liền tìm đến núi khác để dựa, đồng bọn ?”

   “ Không có chuyện này ! Đại nhân trăm ngàn lần đừng oan uổng tiểu nhân.”  Chân viên ngoại tru tréo như heo bị thiến, “ Ngài nói là nói đến Triệu gia sao ? Hắn đi tìm ta kết phường, bất quá là ta khéo léo từ chối, trước đã cùng ngài nói rồi đấy thôi. Chúng ta hợp tác bấy lâu nay, làm sao có thể vì chút lợi lộc mới mẻ mà quên Bạch đại nhân ? Có tiền cùng kiếm, ngài nói có đúng không ?”

   “ Hừ, tính ra ngươi còn có lương tâm.”  Cảnh Tứ Đoan mở miệng ăn mứt táo ca kỹ đưa tới trên miệng, vẻ mặt tham lam được thỏa mãn.

   “ Đương nhiên, đương nhiên.Ta trước hêt phải hỏi qua Bạch đại nhân, đuổi vị Triệu gia kia đi, rốt cuộc làm thế nào mới ổn thỏa ? Kiếm lời từ quân đội, tuy rằng lợi nhuận cao, nhưng phiêu lưu cũng cao, vạn nhất nếu không cẩn thận…”

   “Chuyện này cần bàn bạc kỹ hơn. Trước tiên ngươi đem chuyện Triệu đại gia nói với ngươi nói cho ta nghe một chút.”

   “ Dạ, tiểu nhân hướng đại nhân báo cáo.”  Chân viên ngoại đến bên tai Cảnh Tứ Đoan, thấp giọng kể lể.

Vốn đang muốn giúp Cảnh Tứ Đoan thêm rượu rồi lén lút bỏ đi, Nhạn Y Phán xem bọn họ như vậy mới cả kinh.

Từ phụng huyện đến đây, người này nhìn như không rõ ràng nhưng mạch lạc, thong thả trồi lên.

Lúc trước Cảnh Tứ Đoan muốn ỏ Như ý lâu, là vì chỗ này luôn luôn là son phấn chi hương, nơi đặt chân của các thương nhân thường lui tới kinh thành.

Hắn ra vẻ khách mua vui, cùng các danh kỹ đàm tiếu tán tỉnh, đều là muốn hỏi hành tung vị Triệu đại gia này, cũng xác nhận Triệu đại gia cùng Hoa đại tỉ có lui tới. Dù sao kỹ viện luôn là nơi các đại gia tiêu tiền, tiền trao cháo múc, sẽ không làm người chú ý.

Kế tiếp, Cảnh Tứ Đoan lại biến hóa nhanh chóng, thành tiểu quan tác uy tác phúc, đến nhà Chân viên ngoại ở quế viện hết ăn lại uống, nhận lời giúp đả thông các đôt ngón tay, kỳ thật là giữ bí mật.

Chiếu theo bản thảo Cảnh Tứ Đoan viết, nếu nàng đoán không sai, Triệu gia bên ngoài là thương nhân, làm ăn buôn bán tầm thường, nhưng thực ra cùng quan lại trong kinh có liên quan.

Nhạn Y Phán tìm suốt ba ngày, đọc đi đọc lại bản thảo của Cảnh Tứ Đoan, cũng chỉ có thể suy luận ra như vậy. Về phần làm ăn cái gì, liên lụy đến người nào, vì sao có rất nhiều cái tên trọng yếu xuất hiện ? Nàng hoàn toàn không rõ.

Nàng nhịn không được vụng trộm nhìn hắn, hăn cũng đang giương mắt nhìn nàng. Tầm mắt hai người vừa chạm, lòng của nàng đột nhiên nhảy dựng, bình bịch, bình bịch ! Ngực bị đâm cho hơi hơi phát đau.

Namnhân này chính là tà môn ! Nàng căm giận dời tầm mắt, tiếp tục tránh ở một góc làm việc của mình.

    “….Triệu gia kỳ thật biết phân biệt người truyền tin, hai ngày này hẳn là tới vùng phụ cận. Đến lúc đó, cứ để tiểu nhân làm chủ, mở tiệc chiêu đãi hai vị cùng ăn một bữa cơm, hảo hảo nói chuyện được chứ ?”  Chân viên ngoại nói xong chuyện trọng yếu, lại hèn nhát hỏi vài câu, sợ người nghe thấy.

Nói xong, hắn ý bảo gã sai vặt đem một bọc nhỏ màu lam tiến lên, “ Đương nhiên, muốn phiền toái Bạch đại nhân đang có công vụ bận rộn trì hoàn vài ngày, một chút tâm ý là không thể thiếu, chỉ có một vật nhỏ này, thỉnh đại nhân nhận lấy.”

   “ Nào có đạo lý như vậy…..”  Cảnh Tứ Đoan giả vờ từ chối.

Đương nhiên, đẩy hai cái, cái bọc nặng trịch kia đã nằm trong tay Cảnh Tứ Đoan.

Nguyên lai là vòng vo để như vậy ! Nhạn Y Phán thờ ơ lạnh nhạt, nhịn không được lại trừng hắn một cái.

   “ Đại nhân, ngươi xem xem, nha đầu kia lại trừng người, thật dọa người nha !”  hôm nay thỉnh ca kỹ bỏ qua nàng không được, vẫn là muốn đuổi nàng đi.

Nhạn Y Phán đương nhiên đã dịch dung, lập tức mặt không chút thay đổi cúi đầu.

   “ Ta nhìn nha đầu kia không mấy sáng sủa, không bằng bán đi.”  Chân viên ngoại cau mày đánh giá Nhạn Y Phán, “ Nay phòng bếp thiếu một tay làm việc, ta dùng năm lượng bạc mua, coi như là giúp đại nhân chiếu cố. Đại nhân bôn ba ở ngoài cần người chăm sóc, trong phủ ta không thiếu nha hoàn gọn gàng xinh đẹp, ngài có thể thoải mái lựa.”

   “ Chủ ý tốt.”  Cảnh Tứ Đoan cư nhiên vui vẻ đồng ý. Hắn chỉ vào các ca kỹ hỗ trợ rót rượu, bóc hoa quả, lấy điểm tâm cười nói, “ Đáng tiếc ta không có tiền giúp các ngươi chuộc thân, bằng không, tất cả ta đều mua làm nha đầu, mỗi ngày hát cho ta nghe, chuyện gì cũng không cần làm, thật tốt.”

   “ Đại nhân thật thích nói giỡn.”

   “ Đáng ghét, dỗ chúng ta vui vẻ.”  Trong khoảng thời gian ngắn, những âm thanh làm nũng vang lên, hảo một cái đại sảnh của viên ngoại, giống y như Như ý lâu.

   “ Nếu đại nhân thích, cứ việc chọn, chuyện bạc chuộc thân cứ để tiểu nhân thu xếp.” có người nhân cơ hội ra sức vuốt mông ngựa.

   “ Phải không ? Ta đây liền cung kính không bằng tuân mệnh.”  Mà có người đúng là da mặt thật dày !

Giữa tiếng cười sang sảng, Nhạn Y Phán lẳng lặng cầm lấy một mâm xác hạt dưa vừa cắn xong, thừa dịp mọi người trò chuyện vui vẻ, không có ai chú ý, nàng đổ hết vào trong một vò rượu ngon mới mở.

Xác hạt dưa nhanh chóng chìm xuống dưới đáy, thần không biết quỷ không hay.

A, bên cạnh hành lang có nuôi chim hoàng anh. Vừa vặn, gạo cho chim ăn không bằng cũng thêm vào một chút..

Muốn đem nàng bán vào phòng bếp ? Được, để nàng cho hắn thưởng thức một chút tay nghề của mình !

About xinbi

chỉ cần nỗ lực phấn đấu và không ngừng cố gắng sẽ biến ước mơ thành hiện thực

4 thoughts on “Đại phát từ bi chương 4

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s