Rồng bay phượng múa chương 56

56, Lại thêm rối rắm. . .

 

Từ lúc đem mọi chuyện nói ra hết, Phượng Trác Quân cảm thấy trong lòng thoải mái hơn chút, tuy rằng vẫn thực lo lắng Kiều Linh bước tiếp theo không biết sẽ làm cái gì, nhưng nay tốt xấu còn Long Tam có thể cùng nhau thương nghị, điều này làm cho Phượng Trác Quân cảm thấy có chỗ dựa.

 

Về phương diện khác, ông thực lo lắng cho Kiều Lỵ, nếu Kiều Linh có thể tìm tới Phượng Phượng, liền chứng minh bà ấy biết hành tung toàn gia bọn họ, vậy Kiều Lỵ ở chỗ nào bà ấy nhất định cũng biết, bà ấy nếu có thể xuống tay với nữ nhi, như vậy với muội muội ruột thịt nhất định cũng sẽ không nương tay. Phượng Trác Quân càng nghĩ càng lo lắng, nhanh chóng viết phong thư cho Kiều Lỵ, cảnh báo bà ấy cẩn thận một chút. Nhưng lần này ông không dám lại gửi nhờ trạm dịch, ông nói cho Long Tam, nhờ Long Tam tìm người chuyển giúp, Long Tam nhanh chóng đáp ứng, đi làm .

 

Phượng Trữ rốt cục cũng chờ được đến thời điểm có thể ăn cơm, tinh thần chấn hưng ngồi ở trên giường chờ Long Tam mang đồ ăn cho nàng đến, trong đầu tràn ngập chờ mong. Đợi nửa ngày, cuối cùng thấy Long Tam bưng một cái khay to tiến vào, Phượng Trữ cao hứng nhượng: “Mau, mau, ta sắp chết đói rồi.”

 

Cái khay được đưa qua, Phượng Trữ nhìn vào, miệng đô lên: “Tại sao cái bát lại nhỏ như vậy, làm đồ ăn sáng cũng không đủ, còn không có thịt…” Nàng vừa thầm oán vừa nhanh chóng ăn, chén cháo hết veo rất nhanh, nàng thoải mái cầm chén đưa ra ngoài: “Tam gia, cho tiểu nhân thêm một chén nữa đi.”

 

“Không có.” Tam gia đáp thật sự trấn định.

 

Phượng Trữ trừng mắt: “Sao có thể không có, con nít cũng có thể ăn hết mười chén cháo thế này.”

 

Long Tam vỗ về đầu của nàng trấn an: “Dạ dày của nàng vốn không tốt lắm, lại hai ngày không ăn cơm, dạ dày trống rỗng, không được lập tức ăn nhiều, uống trước chút cháo điếm điếm bụng, chậm rãi nâng lên dần dần.”

 

Phượng Trữ nhìn chén nhỏ trước mắt, khóc không ra nước mắt, vưu tự giãy dụa: “Ta hai ngày nay vẫn có uống thuốc, dạ dày đâu có trống, lúc nào cũng đầy căng, Long Tam, mỗi lần uống thuốc chàng đều thấy, bát còn to gấp hai lần như vậy a.”

 

Long Tam đem cái khay trước mặt nàng cất đi, Phượng Trữ nhìn khay kia do dự vài lần, rốt cục vẫn buông tay. Nói: “Một canh giờ nữa, là thời gian ăn điểm tâm nga.”

 

Long Tam nhịn cười: “Ai định ra thời gian ăn điểm tâm vậy?”

 

“Ta định.” Phượng Trữ biểu tình thực vô tội.

 

Long Tam nở nụ cười, cúi người hôn nhẹ mặt nàng đáp: “Quy củ này chờ sau khi trở về thì dùng.”

 

Phượng Trữ vẻ mặt cầu xin, một đầu chui vào trong chăn, buồn bã kêu to: “Thù này không báo, ta sẽ không phải là họ Phượng!”

 

Long Tam lại bị nàng chọc cười, nói: “Nàng vốn không phải họ Phượng, nàng họ Long.”

 

Phượng Trữ một chút ngồi xuống ôm cánh tay Long Tam: “Cũng là họ Long, vậy lại càng phải báo thù, bằng không sẽ khiến Long gia mất mặt.” Nàng đem đầu tựa vào trên cánh tay Long Tam, nói: “Long Tam, chàng nói đi, đã điều tra được manh mối gì chưa, đó loại người nào? Vì sao muốn lấy tánh mạng của ta? Chờ ta khỏe lại, ta chắc chắc đi xử lý bọn họ.”

 

Long Tam cường tự trấn định, xoa xoa đầu nàng, nói: “Việc này nàng cũng đừng quan tâm , ta sẽ xử lý .”

 

“Vậy không được.” Phượng Trữ bĩu môi: “Lúc trước ta không quản việc này, nhưng là người đẩy ta xuống sông lại đây cướp bảo vật của chúng ta, lần trước còn muốn bắt Bảo nhi, chuyện này vẫn chưa điều tra rõ ràng đâu. Cái tên mặt chữ điền mắt tam giác không hiểu vì sao đã chết, đến bây giờ chàng cũng chưa cho ta cái đáp án, vì sao hắn muốn giết ta. Hiện tại lại tới một đám người nữa, vẫn là vì ta mà đến, Long Tam, chuyện này cũng không phải là ta vô cớ trở thành mục tiêu, mệnh mang sát khí, đây rõ ràng bên trong có ẩn tình. Nếu không bắt được bọn họ đến điều tra rõ trắng đen, ngày của ta có thể trải qua như thế nào? Bị thương liên tục, hở chút là trúng độc không được ăn cơm, thật sự là rất thảm. Còn có Bảo nhi nữa, nếu là vì chuyện của ta, làm ảnh hưởng đến Bảo nhi, chuyện này làm sao được.”

 

Long Tam không biết nói gì, phía sau sống lưng ẩn ẩn bắt đầu đổ mồ hôi, trong lòng hắn hiểu được giấy không gói được lửa, Phượng Trữ cũng không phải cô nương ngốc, nàng chỉ là có chút nghịch ngợm có chút lười, cho nên hắn vừa nói để cho hắn lo hết, nàng liền toàn tâm tín nhiệm giao cho hắn quản, lại bởi vì bình thường nàng chỉ quan tâm đến Bảo nhi, lực chú ý đều chỉ tập trung vào Bảo nhi, tất nhiên là sơ sót chuyện thích khách cùng đoạt bảo. Nhưng sự tình hôm nay lại phạm đến trên đầu nàng, nàng lại vừa vặn vừa oán vừa nhàn…

 

Long Tam trong lòng thở dài, hắn không có khả năng thành thật thẳng thắn, nhưng nếu sự tình càng nháo càng lớn, hắn còn có thể giấu giếm tiếp sao?

 

Phượng Trữ không biết suy nghĩ trong lòng Long Tam, nàng nói tiếp: “Ta nghĩ qua, người muốn cướp Bảo nhi kia, mục tiêu lúc trước của hắn thực rõ ràng, vì bảo vật Long gia, muốn giết ta đại khái cũng cùng giết người diệt khẩu cướp bảo vật có liên quan, người này lúc trước nhất định cùng ta có quen biết, lần đó cướp Bảo nhi, có thể nói là dùng đứa nhỏ để đổi lấy bảo vật, đây cũng có thể hiểu. Nhưng lần này đám người đến đánh lén hạ độc thủ ta, lại không hề quan tâm đến bảo vật, bọn họ không nghĩ đến cướp bóc, nếu không đã xuống tay với cha ta, nhìn qua chính là vì ta mà đến, ta nghĩ đám này cùng người lúc trước cướp Bảo nhi kia, là hai người qua đường.”

 

Long Tam nói: “Đám người kia chúng ta không thể đuổi theo được, cũng không biết chi tiết.”

 

“Long Tam, chàng nói, lúc trước ta có thể cùng người nào đó ở Hạ quốc có cừu oán hay không?”

 

Long Tam cười cười: “Chính nàng cũng không nhớ rõ, ta làm sao có thể biết được.”

 

“Long Tam.” Phượng Trữ đột nhiên ngồi thẳng, còn chăm chú nhìn hắn: “Chàng có phải hay không tra được cái gì lại gạt ta?”

 

Long Tam nói: “Ta nếu tra được, vì sao phải giấu giếm nàng?”

 

“Nói không chừng chàng tra được chuyện gì đó sẽ làm ta khổ sở, liền gạt ta.”

 

“Nàng đừng loạn tưởng, làm sao có chuyện như thế.”

 

“Tỷ như, tỷ như…” Phượng Trữ khẽ cắn môi, cuối cùng nói: “Tỷ như cha ruột của Bảo nhi, chàng có tra được hay không? Muốn giết ta, có phải là hắn hay không?”

 

Long Tam không nói gì, Phượng Trữ lại nói: “Ta nói, chàng không nên tức giận. Nay trong lòng ta tất cả đều là hướng về chàng, nửa điểm nhớ về hắn cũng không có. Chàng cũng không thể lấy chuyện quá khứ ra lại giận ta.”

 

“Ta sẽ không.” Long Tam nắm tay nàng, trong lòng có chút khẩn trương.

 

Phượng Trữ nói: “Ta cảm thấy, trong chuyện này, cha ruột của Bảo nhi chính là điểm mấu chốt. Nếu là ta đối hắn hữu tình, vậy nay theo chàng, hắn tất nhiên sẽ cảm thấy bị phản bội, lúc đó giết ta phát tiết phẫn nộ cũng là điều bình thường. Nếu ta đối hắn không có tình cảm, là bị hắn khi dễ, lại bị hắn áp chế, vậy lúc này ta có Long gia làm chỗ dựa, với hắn mà nói, ta chính là cái đại uy hiếp, phải giết ta diệt khẩu cũng là chuyện nên làm.” Phái = phái

 

Long Tam gật gật đầu: “Chuyện nàng nói xác thực đều có thể.”

 

Phượng Trữ lại nói: “Còn có một loại khả năng, chính là cái tên mặt chữ điền mắt tam giác kia. Hắn khi đó không phải nói ta xen vào việc của người khác muốn giết ta sao? Tuy rằng hắn đã chết, nhưng có lẽ hắn còn có đồng lõa, phát hiện ta còn sống, cho là vì trảm thảo trừ căn, không thể không giết ta.”

 

Long Tam há mồm muốn nói, cuối cùng ngậm miệng, chỉ “Ân” một tiếng.

 

“Bất quá lâu như vậy bọn họ cũng không tấn công, chúng ta che giấu hành tung ra đi, bọn họ lại tới, việc này có chút nguy hiểm. Ta cảm thấy cái hắc y nhân cướp Bảo nhi kia hiềm nghi lớn hơn một chút. Hắn cũng biết được thân phận của Bảo nhi, liền tỏ vẻ hắn đối tình huống trong Long phủ vẫn có hiểu biết tương đối, lúc trước Hạ nhi kia, không phải là nội ứng của hắn sao? Tuy nói sau này mọi người đối bên trong phủ kiểm tra nghiêm ngặt, nhưng không chừng còn có một vài phó dịch bị thu mua, chuyện xấu không dám làm, nhưng cung cấp tin tức lại luôn có thể. Cho nên chuyện đánh lén lần này nếu nói là hắn gây nên, cũng hợp lý một chút.”

 

Long Tam rũ mắt trầm tư, cuối cùng nói: “Nhưng người nọ lúc trước vẫn là muốn cướp bảo vật, nay tại sao lại đem mục tiêu đặt ở trên người nàng?”

 

Phượng Trữ nói: “Hắn lúc trước là giết ta cùng đoạt bảo đều phải làm, sau lại đoạt bảo bất thành, giết ta bất thành, nhưng thật ra mai danh ẩn tích một thời gian, chàng không phải truy tra một lần cũng không có tin tức sao? Chắc chắn là do hắn trốn tránh. Sau lại xem tiếng gió không nhanh như vậy, chúng ta lại lo lắng chuyện Bảo nhi, đối cái khác đều sơ sót, hắn lại cảm thấy đã đến thời cơ, lúc này mới lại động thủ.” Phượng Trữ cắn cắn môi: “Long Tam, ta kỳ thật, có việc giấu giếm chàng.”

 

Long Tam trong lòng nhảy dựng: “Nàng giấu giếm ta cái gì?”

 

“Ta, ta, kỳ thật…” Phượng Trữ ấp a ấp úng, Long Tam tâm dựng lên, Phượng Trữ rốt cục nói: “Ta kỳ thật có cái cảm giác, ngày đó Bảo nhi suýt nữa bị cướp ta còn có ý tưởng này, tuyệt không dám nói với chàng, ta gạt chàng nhưng không thể vì vậy mà đưa tới phiền toái cho chúng ta.”

 

“Cảm giác gì? Giấu giếm ta cái gì ?”

 

“Ta, ta suy nghĩ, người kia, có phải chính là cha ruột của Bảo nhi hay không?”

 

Long Tam kinh ngạc, Phượng Trữ nói: “Ta hai ngày nay nhàm chán, nằm trên giường ta đem mọi chuyện từ lúc tỉnh lại mất trí nhớ đến nay nghĩ nghĩ. Ta nhớ rõ ta lần đầu tiên tỉnh lại, là ở bên bờ sông, cái hắc y nhân kia lúc ấy cũng không muốn giết ta, hắn chỉ sốt ruột hỏi ta này nọ ở đâu, hắn chạm vào quần áo của ta nhưng không tìm, lúc này người Long phủ đến, hắn liền vội vội vàng vàng bỏ chạy. Hắn nếu là muốn giết ta, trước khi chạy đi cho ta một chưởng, thật sự là rất thuận tay. Có thể thấy được, thời điểm đó mục tiêu của hắn là bảo vật chứ không phải là mạng của ta.”

 

Phượng Trữ dừng một chút, tiếp theo nói: “Nhưng mà lần thứ hai gặp, cũng là hắn dùng Hạ nhi dẫn ta ra phủ, lại ở bờ sông lạnh kia đẩy ta xuống. Thời điểm đó, hắn là thật tâm muốn ta chết. Long Tam, ta đã nghĩ, có thể hay không lúc ta còn trí nhớ, là đồng mưu với hắn, hoặc là có thể bị hắn khống chế áp chế, ngày trộm bảo vật đó, hắn đến bờ sông tiếp ứng ta, không nghĩ tới ta bị thù cũ đẩy xuống sông, nhiễu loạn kế hoạch của hắn. Nhưng ta là Long Tam phu nhân, trở lại trong phủ đối hắn còn chỗ hữu dụng, cho nên hắn không dẫn ta đi, nhưng sau này hắn phát hiện ta mất trí nhớ, không có khả năng lại chịu hắn bài bố, kể từ đó, quỷ kế đoạt bảo của hắn chắc chắn chịu ảnh hưởng, hắn sợ ta nghĩ ra cái gì có thể ảnh hưởng đến hắn, vì thế lúc này mới sửa lại chủ ý muốn đoạt tánh mạng của ta.”

 

Nàng nói đến đây, đẩy Long Tam nói: “Ta khát .”

 

Long Tam đi rót cho nàng chén nước, Phượng Trữ lại nói: “Thêm chút mật đi, ta đã nhiều ngày uống thuốc trong miệng toàn là vị đắng.” Long Tam xoa bóp mặt nàng, lại thật sự xoay người xuống phòng bếp bỏ thêm mật cho nàng.

 

Phượng Trữ cao hứng đem mật nước uống, liếm liếm môi, loan ánh mắt nhìn Long Tam, Long Tam cười: “Còn muốn sao?”

 

Phượng Trữ lắc đầu, nói: “Ta trước đem lời nói cho hết, lúc trước ta nhàn hạ không động não, hiện tại suy nghĩ tốt lắm, phải nói nhanh.”

 

“Được, nàng nói đi, ta nghe.”

 

Phượng Trữ vừa lòng gật gật đầu, nói: “Lúc trước ta ở trong phòng phát hiện ra ti thằng, bện thành dây mang trên tay nam nhân, này tỏ vẻ ta cùng với người nọ tất nhiên là… ách… có quan hệ ám muội gì đó…” Nàng nói đến đây thanh âm càng nhỏ, trên mặt hiện ra xấu hổ, vội vàng lại nói: “Hiện tại thì không có, về sau cũng không có, ta chỉ thích mình chàng.” Long Tam không nói chuyện, liền đem nàng ôm vào trong lòng.

 

Phượng Trữ ở trong lòng Long Tam cọ cọ, lại nói tiếp: “Nam nhân kia tập kích chàng, chàng bị thương, trong nhà chắc chắn là hỗn loạn, vì thế ta thừa dịp loạn đi trộm này nọ. Ta nghĩ qua, cha mẹ ép ta gả vào là vì bảo vật, trộm khỏi Long gia lại không đưa cho bọn họ, ngược lại muốn giao cho nam nhân này, đây chắc không phải bị hiếp bức, trung gian còn có Bảo nhi, ta vụng trộm về nhà mẹ đẻ sinh Bảo nhi, cùng lúc tất nhiên là không muốn cho Long gia biết được, về phương diện khác đại khái cũng không dám cho nam nhân kia biết được. Theo như những việc này, ta lớn mật đoán, có lẽ là nam nhân này khi dễ ta, sau đó lại có nhược điểm của ta, bởi vậy áp chế ta vì hắn đoạt bảo, mà ta lúc ấy không có chỗ dựa, chỉ dám vụng trộm sinh Bảo nhi, vừa phải cố mà sống vừa có chờ đợi vừa có niệm tưởng, không thể là do hắn lúc ấy lừa ta, ta nghĩ là hắn kia có thể gặp may có ưu việt gì đó, vì thế một bên do dự giãy dụa, một bên vẫn là giúp hắn làm chuyện xấu…”

 

Phượng Trữ nói đến đây thì dừng lại, phiết mi nhăn mặt nghiêm túc: “Nhưng ta làm sao có thể bị nam nhân lừa đâu? Nếu ta bị khi dễ, ta cho dù đánh không lại, tất nhiên cũng phải làm đến mức ngươi chết ta sống, chẳng sợ đồng quy vu tận, cũng không thể để cho người nọ sống thoải mái. Tại sao ta có thể yếu đuối như vậy?” Phượng Trữ lầm bầm lầu bầu nghi hoặc, Long Tam hết hồn, cũng may Phượng Trữ lại nói tiếp: “Cũng khó nói, ta lúc ấy cũng không biết là chuyện gì xảy ra, ta còn phải lại cân nhắc, ta ngay cả cùng heo bái đường cũng chưa phát giận, nghĩ lại khi đó ta thật là nhát gan quá.”

 

Phượng Trữ lôi kéo ống tay áo Long Tam, bỗng nhiên vội la lên: “Long Tam, thời điểm chúng ta đi, dặn Nhị bá chiếu cố hảo Bảo nhi, đừng làm cho nàng ra ngoài ý muốn, hắn có thể làm tốt không?”

 

“Yên tâm, nhị ca làm việc đáng tin.”

 

“Phải không?” Phượng Trữ ngữ điệu dương cao cao, kỳ thật trong lòng nàng cũng hiểu được Long Nhị chắc chắn là người có chút thủ đoạn, bằng không gia nghiệp Long gia lớn như vậy, vừa là quan trường vừa là giang hồ phiền toái, hắn chuyên dọn dẹp chiến trường cho các huynh đệ, không có chút bản sự nào sao được.

 

“Nàng đừng nghịch ngợm, những chuyện nàng nói ta cũng sẽ cân nhắc, hết thảy cũng điều tra ra. Nàng chỉ nên để ý hảo hảo dưỡng thương, không cần phải suy nghĩ nhiều.” Kỳ thật mọi chuyện Long Tam cũng có lo lắng, hắn sớm có an bài, chờ bọn hắn tìm được bảo vật trở lại Long phủ, có lẽ đã có đáp án đang chờ hắn. Nhưng điều Phượng Trữ phỏng đoán đều có lý, chẳng qua ở trong lòng hắn, danh sách người hiềm nghi muốn giết nàng còn nhiều hơn một người. Hơn nữa người này, có một số việc cũng không giống với giả thiết.

 

Điều Long Tam đau đầu không phải đào ra chân tướng như thế nào, mà là làm sao che giấu lỗi hắn phạm cùng làm cho Phượng Trữ không biết chân tướng, bằng không, chính là tìm ra biện pháp, làm cho Phượng Trữ cho dù đã biết hết thảy, cũng sẽ không rời hắn đi.

 

Trong lòng Long Tam buồn rầu, Phượng Trữ lại nói: “Long Tam, ta động não thật lâu, còn thẳng thắn nói ra người hiềm nghi là cha ruột của Bảo nhi, ta xem như có công chứ?”

 

“A?” Có công thì thế nào?

 

Phượng Trữ lấy lòng cười, lại nói: “Vậy chàng đem điểm tâm cho ta ăn đi, ngay bây giờ ấy.”

 

“Không có điểm tâm.” Long Tam hạ quyết tâm chờ nàng khỏe hơn mới làm cho ăn.

 

“Có điểm tâm, ngay tại phòng bếp.” Phượng Trữ ngưỡng mặt, mỉm cười ngọt ngào: “Nếu không chàng làm sao có thể có mật? Cổ tay áo của chàng còn dính bột mì, chắc chắn chàng trộm làm điểm tâm cho ta, chàng lấy cho ta ăn đi, chỉ ăn một miếng nhỏ thôi. Bằng không… Bằng không…”

 

“Bằng không thì sao?”

 

“Bằng không…” Phượng Trữ nóng nảy, trừng to mắt: “Không cho ăn một miếng nhỏ, ta liền đem điểm tâm ăn hết, không ăn hết không bỏ qua, không cho chàng ăn một miếng nào!”

 

About terra0507

After all, tomorrow will be an another day.

One thought on “Rồng bay phượng múa chương 56

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s