Rồng bay phượng múa – chương 61

61, Bỏ đi

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

Long Tam há miệng thở dốc, thật sự là nói không được, Phượng Trữ nhìn hắn như vậy cũng hoảng, nàng lại hỏi một lần. Long Tam siết tay nàng đều có chút đau, ngạnh thanh âm: “Ta… Ta biết rõ… Ta thương tổn …” Hắn thật sự thật sự nói không được, hắn còn đang giãy dụa.

Phượng Trữ cũng sợ tới mức run lên, nàng hướng phương diện tệ nhất kia suy nghĩ, thanh âm đều run lên: “Chẳng lẽ, ngươi kỳ thật cưới người khác?”

“Đương nhiên không phải.” Nàng làm sao có thể nghĩ như vậy?

“Vậy, vậy… ngươi ở bên ngoài có đứa nhỏ?”

“Làm sao có thể?”

Vậy đến tột cùng là cái gì nghiêm trọng nhất? Phượng Trữ đối diện Long Tam, trong đầu đều tràn đầy sợ hãi, Long Tam nói không nên lời, Phượng Trữ suy nghĩ một hồi, cuối cùng nghĩ đến chuyện đáng sợ kia, đẩu thanh âm hỏi: “Chẳng lẽ người bóp cổ ta là ngươi? Chẳng lẽ trước khi ta mất trí nhớ phía, ta đã làm chuyện không tốt, cho nên ngươi từng muốn thương tổn ta sao? Ta mất trí nhớ, ngươi lại làm bộ đối ta thật tốt, muốn che giấu bí mật, sau lại thích ta, lại cố ý giấu diếm chuyện ngươi đã từng làm thương tổn ta sao?” ^

Long Tam há hốc mồm, chuyện tình tệ nhất nàng có thể nghĩ đến là thứ này? Như vậy đoán nghĩ ra được năm xưa chuyện cũ nàng đều cảm thấy không xong xuyên thấu, kia hắn kia nhất cọc là nàng mất trí nhớ chuyện sau đó, chẳng phải là chính như hắn sở liệu  —— tội không thể tha thứ!

Này nợ cũ so với nợ mới tốt, Long Tam há miệng thở dốc, do dự muốn theo bậc thang Phượng Trữ cho leo xuống hay không, Phượng Trữ cảm thấy phản ứng của hắn có vẻ như kia là chuyện thực, nàng “Cọ” một chút dùng sức đẩy ra Long Tam ra: “Ngươi vì sao muốn giết ta?”

Giết nàng? Từ này làm cho Long Tam khiếp sợ, phản ứng hắn trực giác muốn phủ nhận, vội hỏi: “Không phải, ta không có, ta làm sao có thể muốn giết nàng?”

Phượng Trữ lúc này cảm xúc kích động, lấy điểm ngờ vực vô căn cứ ra tính: “Có phải hay không bởi vì ta cho ngươi đội nón xanh? Thời điểm đó ngươi đã biết, đúng hay không? Ta liền kỳ quái, ngươi làm sao có thể có thể nhận? Ta vừa mất trí nhớ, còn ngốc hồ hồ muốn cùng ngươi hảo hảo bồi dưỡng cảm tình, làm một đôi vợ chồng bình thường, hảo hảo sống, cái thời điểm kia, ta lòng tràn đầy thỏa mãn muốn dựa vào ngươi, kết quả không nghĩ tới lại là như thế này, ngươi biết rõ ta làm ra chuyện bị người gièm pha, lại giả vờ giả vịt chê cười ta, có phải hay không?”

“Đương nhiên không phải, chuyện đó ta tuy là ngờ vực vô căn cứ, nhưng chưa bao giờ từng xác định, bằng không, ta cũng sẽ không…”

“Có ngờ vực vô căn cứ đó là biết việc này, ngươi có thể giả bộ dường như không có việc gì cùng ta lôi kéo tình cảm, ngươi không thấy ghê tởm sao?”

“Phượng Nhi…” Long Tam trong lòng kêu khổ, lúc này quả nhiên nói cái gì cũng không là phải là thời cơ tốt, chuyện nhỏ gì cũng bị phóng đại ra, huống chi là loại làm cho nàng suy nghĩ thật nhiều này, là đại sự canh cánh trong lòng?

“Phượng Nhi…” Long Tam gọi, lại không biết nên dỗ nàng như thế nào mới tốt.

“Là cái gì cho ngươi ngờ vực vô căn cứ?”

Long Tam thở dài: “Bọn hạ nhân có đồn đãi, nói nàng về nhà lâu như vậy có lẽ là sinh đứa nhỏ đi, cũng không biết là truyền như thế nào, nói ta đã có con thừa tự, nhưng đồn đãi thảo luận như thế nào tính đều là chưa đủ tháng sinh, bởi vì chưa đủ tháng, cho nên việc này liền lặng xuống, nhưng khi những người đó tán gẫu lại nói đến, rơi vào trong tai của ta.” Long Tam ngừng lại một chút, nhắm mắt lại, tâm quay cuồng, cuối cùng nói ra một lời nói dối: “Vì thế ta giận, tìm nàng chất vấn, chúng ta đại ầm ỹ một trận, ta giận dữ liền động thủ…”

Phượng Trữ ngơ ngác nhìn hắn, Long Tam vội vàng kéo tay nàng: “Ta chỉ là nhất thời xúc động, không phải là cố ý giết nàng. Ta sau lại đối với nàng, cũng xác thực là thật tâm thực lòng, bằng không, ta đã gặp qua Bảo nhi, biết rõ có việc này, tại sao lại ngàn dặm xa xôi đuổi theo nàng, Phượng Nhi, chuyện đó là của ta sai, toàn là của ta sai, hiện tại ta đối với nàng là thật tình, nàng trách ta oán ta cũng được, tức giận cáu kỉnh đều tùy nàng, ta tất cả đều nhận, ta thật là đối với nàng toàn tâm toàn ý.”

Phượng Trữ không trả lời, sửng sốt hơn nửa ngày, sau đó đột nhiên chuyển hướng Phượng Trác Quân: “Vậy cha thì sao? Cha giấu giếm ta cái gì?”

Phượng Trác Quân há miệng thở dốc, không nói chuyện, ông bị cảnh Phượng Trữ nổi giận vừa rồi dọa đến, hiện tại phản ứng của nàng cũng thực không đúng, nếu ông nói ông bỏ mẹ ruột của nàng, làm cho mẫu thân nàng ôm nỗi hận tự sát, lỗi của ông chẳng phải là so với Long Tam lớn hơn sao?

Phượng Trữ nhìn chằm chằm Phượng Trác Quân, nhìn chằm chằm nhìn chằm chằm, bỗng nhiên nói: “Hảo, ta không hỏi.” Nàng đứng lên, ra cửa thẳng tắp hướng về phòng.

Long Tam cùng Phượng Trác Quân liếc nhau, hai nam nhân tâm tình phức tạp, đều không nói gì. Long Tam xoay người hướng Phượng Trữ đuổi theo, lại bị nhốt ngoài cửa. Cửa phòng đóng chặt, Long Tam gõ lại gõ, thanh âm Phượng Trữ lạnh như băng theo phía sau cửa truyền ra: “Ta mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi, Long Tam gia tự mình tìm nơi ngủ đi.”

Long Tam há hốc mồm, lại gõ cửa, cầu xin nói: “Phượng Nhi, ta biết sai rồi, nàng đừng như vậy.”

“Biết sai thì như thế nào? Ta cũng có sai, ta cũng biết sai. Ngươi biết sai rồi chẳng lẽ ta sẽ không có thể tức giận? Biết sai rồi có thể đem chuyện tình đã phát sinh biến thành chưa phát sinh sao, biết sai rồi có thể làm cho thời gian trở lại sao, biết sai rồi có thể làm cho trí nhớ của ta trở về sao, ta hiện tại rất khó chịu, ta không muốn nhìn ngươi, ngươi đừng nhiễu ta.”

“Phượng Nhi…” Long Tam thở dài. Nhưng phía sau cửa đã không còn thanh âm Phượng Trữ nữa.

Phượng Trữ oa ở trong phòng khóc một đêm, nàng cảm thấy chính mình là đồ ngốc, nàng toàn tâm toàn ý muốn vì cha mẹ giải quyết chuyện oán cừu, muốn cho mọi người có thể vui vẻ, cho nên đứng ra nói hai nhà cùng nhau tầm bảo, nhưng kết quả là, hai bên đều vẫn là tự phòng bị, tính kế lẫn nhau, chỉ có nàng ngây ngốc nghĩ đến hết thảy đều chuyển biến tốt đẹp.

Nàng toàn tâm toàn ý đối Long Tam, nàng bị thương, lo lắng Long Tam tịch mịch cô đơn, nàng chịu đựng thẹn thùng quyến rũ hắn không hề cố kỵ, vì hắn nàng cái gì đều nguyện ý làm, nhưng là kết quả là, hắn cũng đội mặt nạ với nàng.

Bọn họ đối nàng còn có giấu diếm, cho dù là cha ruột, cho dù là tướng công, cũng không có toàn lực giúp nàng, nàng ai cũng không dựa vào được, Phượng Trữ càng nghĩ càng khổ sở, càng nghĩ càng bi phẫn, nàng lau khô nước mắt, đột nhiên ngồi dậy, nàng còn có chính mình, không phải là Hạ quốc sao, không phải là chân tướng sao? Tự nàng đi tìm. Cảnh sắc trong đầu nàng cùng rất nhiều đoạn ngắn, đều có liên quan đến Hạ quốc, nàng cảm thấy nơi đó sẽ có trí nhớ của nàng, ở Long phủ tìm không thấy, ở Tiêu quốc tìm không thấy, có lẽ ở Hạ quốc có thể tìm được, đó là nơi nàng từng đi qua, đó là nàng muốn biết hết thảy, nàng muốn toàn bộ đều rõ ràng, nàng không cần lại sợ hãi khi đối diện cuộc sống tương lai hoàn toàn không biết như vậy.

Nàng ai cũng không dựa vào, nàng cần nhờ chính mình đem trí nhớ tìm trở về.

Ngày hôm sau, Long Tam tỉnh từ một đêm chưa ngủ mệt mỏi, chuẩn bị bữa sáng cho Phượng Trữ phong phú sớm một chút, làm một bàn toàn là đồ ăn nàng thích ăn, sau đó đi gõ cửa dỗ nàng đi ra, nhưng cho dù hắn gọi như thế nào, trong phòng đều không có động tĩnh, ngay cả đồ ăn ngon cũng không có thể dụ nàng nói chuyện, trong lòng Long Tam biết sự tình không ổn.

Hắn bất chấp có thể chọc Phượng Trữ tức giận, một chưởng đánh gãy cửa. Từ gian ngoài đến buồng trong, tất cả đều im ắng, một bóng người cũng không có. Long Tam trong ngoài vòng vo hai vòng, trong lòng gấp đến độ vô cùng lo lắng, đột nhiên nhìn đến trên bàn gian ngoài hắn thường ngồi xem sổ sách có một phong thơ.

Long Tam tâm run lên, cầm lấy bức thư, mở ra thì thấy, quả nhiên là thư Phượng Trữ để lại.

“Ta không cần cái gì mà bảo vật, ta cũng không muốn quản thù hận của mọi người nữa, hai người thích làm sao thì làm, ta muốn đi Hạ quốc, ta muốn tìm về trí nhớ. Tiền ngươi để ở trong phòng ta cầm đi, không đủ dùng, cho nên của cha cùng Chung Bác ta cũng vụng trộm cầm, ngươi bồi thường cho họ đi. Còn có, chờ ta trở về Long gia, nếu là phát hiện Bảo nhi của ta thiếu một sợi tóc, hoặc là không vui, ta liền san bằng Long phủ. ”

Nội dung thư bao hàm khí thế Phượng Trữ nói chuyện, Long Tam ngã ngồi ở trên ghế, cúi đầu không nói. Nàng một chữ cũng không nói cùng hắn như thế nào, một chữ cũng không nói nàng còn giận hắn không, nàng chỉ nói muốn đi tìm trí nhớ, nàng còn nói phải đi về đón Bảo nhi, vậy hắn đâu? Tướng công số khổ hắn đây đâu?

Long Tam nhức cả đầu, lòng hoảng hốt tim đập loạn. Cái này tốt lắm, nàng mang theo tâm tình đầy lửa giận bỏ đi, nếu trở lại Hạ quốc, vạn nhất thực nàng đã biết những chuyện quá khứ, tìm về trí nhớ, vậy nàng còn muốn hắn sao? Nếu như nàng biết Bảo nhi không phải con ruột của nàng, vậy nàng còn muốn Bảo nhi sao? Nếu hai thứ kia nàng đã không cần, nàng còn có thể trở về gặp hắn sao?

Long Tam ngây ngốc ngồi, lớn như vậy, trong cuộc đời lần đầu tiên sợ hãi như thế. Hắn nhớ tới hôm qua Phượng Trữ nói: thật muốn cho hai người cũng nếm thử không biết về sau còn có thể thế nào, có thể hay không lại xảy ra chuyện tình hai người không tưởng tượng nổi, cho hai người đều thử xem loại tư vị này…

Long Tam nhắm mắt, nàng thành công, hắn hiện tại đã cảm thấy, đó thật sự là chuyện thật đáng sợ.

Ngoài phòng bỗng nhiên truyền đến tiếng Chung Bác lớn giọng: “Đại ca, đại ca…” Ngay sau đó là “Thùng thùng thùng” tiếng bước chân, Chung Bác thở phì phò chạy vào: “Đại ca, đại ca, đã xảy ra chuyện, nơi này không an toàn.”

“Tại sao không an toàn?” Long Tam mí mắt cũng chưa nâng, hiện tại trừ bỏ Phượng Trữ, những thứ khác hắn không muốn quan tâm.

“Cái kia, tiền ta để trong phòng tìm không thấy. Rõ ràng tiểu viện chúng ta trụ này thực ẩn nấp, nhóm thích khách cũng không biết, làm sao có thể đem tiền của ta trộm đi đâu?”

“Thích khách trộm bạc làm chi?”

“Đúng vậy, ta cũng không nghĩ ra.”

“Ta là nói, thích khách sẽ không trộm bạc của ngươi.”

“A, đó là kẻ trộm? Kẻ trộm ngay cả bạc của ta cũng dám trộm? Cư nhiên vẫn là xông tới trộm …” Chung Bác giọng càng lúc càng lớn.

Long Tam thở dài, khoát tay chặn lại: “Không phải kẻ trộm, là tẩu tử ngươi mượn đi. Quá hai ngày ta trả ngươi.”

“A?” Chung Bác há to miệng, chuyện này so với thích khách đổi nghề trộm bạc càng làm cho hắn kinh ngạc. Hắn ngẩn người, thật cẩn thận gọi: “Đại ca…”

Long Tam trừng mắt: “Ngươi nếu dám nói ra Phượng Nhi không cần ta, ta liền đánh ngươi.”

Chung Bác phút chốc một chút ngậm miệng, còn ngậm chặt gắt gao, hắn không nghĩ nói tẩu tử không cần đại ca, hắn chính là muốn nói vì sao đại ca đem tiền quản nghiêm như vậy, làm cho tẩu tử cùng đường đành đi “mượn” tiền huynh đệ.

Bất quá hiện tại Long Tam tâm tình rõ ràng thật tệ, nói chuyện cũng thực có vài phần khí phách Phượng Trữ, Chung Bác không dám lại đi kéo đuôi cọp, vội hỏi: “Không vội, không vội, tiền của ta không vội, có cơm cho ăn no là được, ta đây trước đi ra ngoài a…” To con mang theo cái đuôi chạy nhanh chạy. Lưu lại Long Tam đơn độc ngồi ở trong phòng.

Long Tam ngồi xuống liền ngồi vài cái canh giờ, hắn bỏ lỡ lúc cơm, nhưng không ai dám đi gọi hắn. Phượng Trác Quân cũng biết sự tình không ổn, Phượng Trữ không ở trong viện, ngay cả tiền của ông cũng không thấy, kia chỉ sợ thật sự là bỏ đi. Trong lòng ông hối hận cực kỳ, hôm qua bị Phượng Trữ giáp mặt rống lên một chút, ông trở về phòng một đêm không ngủ, cân nhắc đến cân nhắc đi, lòng tràn đầy áy náy, ông làm cha, thật sự là đối xử với nữ nhi không ốtt. Lúc trước ép buộc nàng gả, sau khi gả nàng có hạnh phúc không bọn họ cũng không quản, sau lại biết nàng sinh bệnh mất trí nhớ, bọn họ cũng không giữ nàng ở bên người chiếu cố, thậm chí vì Bảo nhi, còn làm cho nàng rời nhà trốn đi, một mình mang theo đứa nhỏ kiếm ăn, sau lại nàng tốt hơn, lại vì hai nhà oán cừu, vất vả cùng nhau tới tìm bảo, tìm đến bây giờ, lại biến thành tình trạng như vậy.

Chuyện cũ từng chuyện từng chuyện, Phượng Trác Quân tinh tế nhớ lại, nhưng lại không tìm ra nổi một chuyện có thể cho ông thẳng thắn trong ngực kiêu ngạo mà nói chính mình đối nữ nhi thật sự là tốt. Ông thế nhưng cũng không nghĩ ra được, lúc trước làm mỗi một sự kiện này, chính ông suy nghĩ cái gì? Ông trầm mê cừu hận, lại xem nhẹ nữ nhi, làm cho những chuyện đã qua quá tồi tệ hủy đi cuộc sống hiện nay. Ông đến tột cùng là đang làm cái gì?

Phượng Trác Quân bụm mặt, lòng tràn đầy hối hận, Phượng Phượng mắng ông là mắng đúng, ông làm phụ thân quả thật quá mức thất bại .

Phượng Trác Quân đang tự trách, Long Tam lại gần, hắn cầm đến bứac thư Phượng Trữ để lại. Phượng Trác Quân cầm lấy xem vài lần, ngạnh thanh âm: “Kia hiện tại chúng ta làm như thế nào?”

“Ta muốn đi tìm nàng.” Thanh âm Long Tam bình tĩnh nói.”Bảo vật hoặc là những thứ này nọ khác, đều không quan trọng bằng Phượng Nhi.”

Phượng Trác Quân trong lòng trầm xuống, đang muốn nói chuyện, lại bị Long Tam đánh gãy: “Nhạc phụ đi đem nhạc mẫu đến đây đi, có cái gì nói, chúng ta giáp mặt nói chuyện.” Hắn cầm lấy bức thư Phượng Trữ từ tay Phượng Trác Quân trở về, thật cẩn thận cất giữ, bỏ vào trong lòng. Phượng Trữ nói đúng, tính kế tính tới tính lui làm gì? Hắn tính kế nửa ngày như vậy, lại vẫn là không địch nổi Phượng Trữ không hề tính kế.

Phượng Trác Quân đi ra ngoài, qua hơn phân nửa ngày, đem Kiều Lỵ dẫn theo trở về. Kiều Lỵ vừa vào cửa liền lớn tiếng doạ người: “Long Tam, này có phải lại là quỷ kế ngươi đùa giỡn hay không?”

Long Tam không để ý tới nàng, lại đối Phượng Trác Quân nói: “Phiền toái nhạc phụ giúp ta đi gọi một chút Chung Bác cùng Sử đại phu, ta có lời cùng mọi người nói.”

“Đó là nhạc phụ đại nhân của ngươi, không phải là người cho ngươi sai sử gọi đến gọi đi.” Kiều Lỵ đối Long Tam thái độ phi thường bất mãn. Long Tam đối bà ta vẫn là không để ý tới, chính là nhìn thoáng qua Phượng Trác Quân. Ánh mắt kia rất khí thế, Phượng Trác Quân không tự giác đáp ứng xuất môn gọi người đến.

Long Tam nhìn ông ấy đi rồi, liền đi lại gần vài bước, đối Kiều Lỵ nói: “Bà tốt nhất không cần loạn thêm nữa, nếu không, ta liền đối nhạc phụ nói ra bí mật của bà.”

Kiều Lỵ sửng sốt, nhưng rất nhanh cười lạnh: “Thật buồn cười, Long Tam gia thật ra thực phô trương thanh thế, ta có cái bí mật gì? Ta cùng với Phượng lang ân ái vợ chồng hơn hai mươi năm, không phải là ngươi có thể châm ngòi .”

“Phải không?” Long Tam cũng cười lạnh: “Hai mươi năm trước tỷ tỷ bà rõ ràng là hạ sinh một đôi song sinh, bà lại nói như thế nào?”

Kiều Lỵ ngây ngẩn cả người, bà nhìn chằm chằm Long Tam, giống như từ trên mặt hắn nhìn ra manh mối, rồi sau đó rất nhanh khẽ cắn môi, nói: “Long Tam gia là muốn lợi dụng Phượng Phượng mất trí nhớ, bịa đặt sinh sự sao?”

“Ta có phải bịa đặt hay không, trong lòng bà đều biết.”

Kiều Lỵ trầm mặc một hồi, lại phản ứng lại: “Long Tam gia nếu là có chứng cớ, chỉ sợ sớm dùng để công kích Phượng gia chúng ta, nay cất giấu như thế, nếu không phải Long Tam gia không có bằng chứng rõ ràng, thì chính là Long Tam gia trong lòng cũng có quỷ. Ngươi không cần lấy thứ này uy hiếp ta.”

“Người cẩn thận mấy cũng có sai sót, giấy không gói được lửa. Nhưng là chuyện xấu bà làm nhiều lắm, bức Phượng Nhi đi rồi, ta còn có cái gì mà cố kỵ ? Ta nếu đã mất đi nàng, bà cũng đừng mơ tưởng cuộc sống yên ổn. Muốn đau khổ, mọi người liền cùng nhau chịu.”

Kiều Lỵ nhìn ánh mắt Long Tam, biết hắn lời này không giả, trong lòng nhưng thật ra thật sự khẩn trương, thanh âm bà bình tĩnh hỏi: “Ngươi tính như thế nào?”

“Đừng tưởng rằng chế tạo sự tình có thể dời đi lực chú ý, đừng tưởng rằng đem sự tình biến thành phức tạp bà sẽ trở nên có vẻ trọng yếu. Bà cho là một người nam nhân muốn nắm tay một nữ nhân, chỉ là vì chính mình phiền toái nhiều lắm, mà nữ nhân kia có thể giúp hắn để ý hết thảy sao?” Lời này so với vừa rồi này cũng có lực sát thương, mặt Kiều Lỵ xoát một chút trở nên trắng bệch.

Long Tam ngoan độc nói: “Ta muốn đi tìm Phượng Nhi, bà tốt nhất có thể an phận một chút. Đừng làm cho ta biết có người muốn ám sát nàng nữa, đừng làm cho ta biết ân oán hai nhà Long Phượng càng phức tạp nữa, bà lại có một chút tâm tư muốn quấy phá, ta thề bà nhất định sẽ hối hận!”

Kiều Lỵ cắn chặt khớp hàm, nửa câu nói đều nói không nên lời, Long Tam cùng bà tương đối mà thị, đều là không nói. Chỉ chốc lát, Phượng Trác Quân đem Chung Bác bọn họ kêu lại đây, Long Tam gặp tất cả mọi người, tuyên bố một sự kiện.

Hắn muốn đem bản đồ bảo vật Long gia cùng con dấu giao cho Chung Bác cùng Sử Ngọc Lang, muốn bọn họ thay thế mình đi đem này nọ tìm ra. Phượng Trác Quân kinh hãi: “Hiền tế, đây là vì sao? Cho dù chính mình không thể đi, cũng không thể giao cho ngoại nhân. Chúng ta, chúng ta có thể cùng đi Hạ quốc tìm Phượng Phượng, sau khi trở về lại cùng đi tầm bảo .”

Phượng Trác Quân nói lời này làm cho Kiều Lỵ sắc mặt càng trắng, bà đứng ở sau lưng ông, khẩn trương cắn môi.

Long Tam nhanh nhìn sang bà ta một cái, ở trong lòng cười lạnh, sau đó chuyển hướng Phượng Trác Quân nói: “Chuyện tìm Phượng Nhi ta muốn tự mình đi. Dù sao nàng là bị ta chọc giận mà bỏ đi, ta phải chịu trách nhiệm.” Ngoài ra, hắn muốn tìm cơ hội chỉ có hai người cùng Phượng Trữ thẳng thắn, này vợ chồng Phượng gia chỉ biết thêm phiền tốt nhất không cần xuất hiện.

“Kia, kia…” Phượng Trác Quân có chút gấp, rõ ràng Phượng Phượng cũng là giận ông, nếu ông không đi tìm nàng, nàng có phải hay không càng tức giận? Kiều Lỵ thấy vậy, nhanh nói theo Long Tam: “Phượng lang, Long Tam gia nói đúng, tự hắn đi tìm Phượng Phượng rất tốt, chúng ta nhiều người, cùng đi, vạn nhất Phượng Phượng thấy càng cáu kỉnh, chạy trốn xa hơn, vậy phải làm thế nào cho phải?” Bà không đề cập tới chuyện bảo vật, cũng không dám chọn điều Long Tam đe dọa, bà chính là, so với ai khác đều sợ hãi hơn khi Phượng Trác Quân đến Hạ quốc.

“Kia, kia, vì sao muốn giao cho ngoại nhân?” Phượng Trác Quân nhìn thoáng qua Chung Bác cùng Sử Ngọc Lang, thực không hiểu thứ quý trọng như vậy, tại sao có thể dễ dàng liền phó thác như vậy.

Long Tam xuất ra bản đồ cùng con dấu, giao cho Chung Bác, hắn trả lời Phượng Trác Quân: “Không có gì, ta chỉ là, thực tín nhiệm bọn hắn mà thôi. Long Tam ta may mắn, có thể có huynh đệ đáng giá tín nhiệm đáng giá phó thác như vậy.”

Chung Bác được khẳng định như thế, kích động mắt nước mắt lưng tròng , hắn ôm cổ Long Tam đại thanh nói: “Đại ca, ta nhất định không phụ đại ca nhờ vả, đem bí mật Long lão gia tử năm đó chôn dấu tìm ra, còn trả lại cho Long lão gia tử một cái trong sạch, ai mà dám cướp, Chung Bác ta liều mạng cũng sẽ không bỏ qua bọn họ.”

Phượng Trác Quân lăng ở nơi đó, trong lòng yên lặng nhớ kỹ: đáng giá tín nhiệm huynh đệ!

Trong cuộc đời này, nay bên người ông trừ bỏ Kiều Lỵ, thế nhưng không còn người có thể làm ông tín nhiệm như vậy.

Long Tam rất nhanh dặn dò hết thảy, sau đó thu thập hành lý ra đi.

Chuyện thứ nhất sau khi hắn xuất phát phải làm, chính là tìm ngân hàng tư nhân nổi danh. Đáng thương hắn đường đường Long Tam gia, bị người lấy đi toàn bộ tiền túi, còn thiếu tiền người ta, đành phải muối mặt vác bản mặt già nua đến vay ngân hàng tư nhân tiền làm lộ phí cùng trả hết nợ nần, sau đó thông tri nhị ca anh minh thần võ giúp hắn trả tiền.

Đương nhiên, này đó là nói sau, tóm lại Long Tam gia cứ như vậy bước trên đường mờ mịt tìm thê, đi tìm nương tử mất đi trí nhớ, tính tình khó chiều, yêu tham ăn, nhưng lại thực giận hắn nha.

About terra0507

After all, tomorrow will be an another day.

One thought on “Rồng bay phượng múa – chương 61

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s