Rồng bay phượng múa chương 66

66, Hình như có manh mối . . .

 

Long Tam nghe xong cũng sửng sốt, theo bản năng nhìn Phượng Trữ, ánh mắt hai người chạm nhau, lại nhất tề nhìn về phía họ Khu kia.

 

Long Tam nói: “Thật không nghĩ tới sự tình là như vậy. Đại ca, huynh thật xác định việc này là do Tuyệt Hồn Lâu làm sao?”

 

“Thì sao? Ta lừa ngươi làm cái gì?”

 

“Ta không phải nói đại ca gạt ta, chính là sau khi Long Tam phu nhân kia xảy ra chuyện, tướng công nàng vẫn chưa thú tân thê, việc này thực là quái dị. Hơn nữa, bằng quyền thế tài lực Long gia, muốn tìm một sát thủ còn không dễ dàng sao, tại sao lại xá cận cầu viễn phải tìm đến Tuyệt Hồn Lâu?”

 

Đại hán họ Khu kia nghe thấy, vẫy vẫy tay nói: “Cái này mà ngươi cũng không biết, Tuyệt Hồn Lâu chúng ta làm việc luôn tuyệt đối thành công. Nguyên nhân vì Long gia có quyền thế, cho nên nếu tìm phải sát thủ vô dụng, để lại nhược điểm, kia chẳng phải là tự chui đầu vào rọ sao? Về phần nói hắn tại sao sau lại lại không cưới tân thê, chuyện này ta cũng không biết. Loại công tử này, ngươi cũng biết đó, có lẽ, hắn lại thích người khác, tự nhiên lại đá nữ nhân kia.”

 

Mặt Long Tam thật sự là có chút không nhịn được, thằng nhãi này trừ bỏ hắt nước bẩn lên đầu hắn còn có thể nói ra được chuyện gì có ích? Phượng Trữ ở một bên ngoạn chén rượu, hỏi: “Nói như vậy, Tuyệt Hồn Lâu thật sự là hảo bản sự.”

 

“Đó là đương nhiên.” Khu đại hán vẻ mặt đắc ý.

 

“Vậy Khu đại gia làm thế nào chứng minh mình chính là người Tuyệt Hồn Lâu? Theo như Khu đại gia nói, làm việc phải tìm nơi đáng tin như Tuyệt Hồn Lâu, cho nên làm sao chúng ta chứng minh Khu đại gia chính là người Tuyệt Hồn Lâu mới được?” Phượng Trữ nhíu mày bới móc thiếu sót, tựa hồ còn có chút không tín nhiệm.

 

Khu đại hán đương nhiên là có chút mất hứng, nhưng hắn vẫn là kiềm chế tính tình, kéo tay áo, lộ ra vết xăm trên cánh tay: “Chỉ có người trong Tuyệt Hồn Lâu, mới có thể  có vết xăm này.”

 

“Vậy như thế, những đại án ngươi nói vừa rồi, thật do Tuyệt Hồn Lâu làm, mà ngươi cũng là sát thủ của Tuyệt Hồn Lâu, chúng ta tìm ngươi làm việc là chuẩn nhất đúng không?” Phượng Trữ lại xác nhận một lần.

 

“Thật là như thế.” Khu đại hán miệng đầy đồ ăn, lại uống một chén rượu nữa. Sau đó hướng Long Tam hỏi: “Ngươi hãy nói xem, chuyện đó của ngươi đến chừng nào làm?”

 

“Ngô…” Long Tam giống như trầm tư một hồi, sau đó chậm rãi nói: “Chúng ta đương nhiên là trước xác định Khu gia chính là người Tuyệt Hồn Lâu, sau đó lại xác định lại nhiều án mạng Tuyệt Hồn Lâu phạm, mà Khu gia cũng là người của Tuyệt Hồn Lâu này, vậy những án mạng đó cùng Khu gia cũng nhất định là thoát không được can hệ …  ”

 

Khu đại hán sửng sốt, tại sao lời này quái như vậy. Hắn ngượng ngùng hỏi: “Dương công tử là có ý tứ gì?”

 

“Ý tứ là, ngươi nói Tuyệt Hồn Lâu kia gây ra rất nhiều vụ án, mà quan sai cùng nhân sĩ chính nghĩa giang hồ ngay cả đuôi của chúng cũng không túm được, mà chúng ta nay, lại ngồi cạnh một tội phạm truy nã quan trọng thì nên làm sao?” Phượng Trữ cười cười không có hảo ý, xoay xoay chén rượu trong tay nàng.

 

Khu đại hán đã là say chuếnh choáng, đầu óc có chút tê tê, vẫn không nghĩ ra được gì, lại hỏi: “Tội phạm truy nã quan trọng? Có ý tứ gì?”

 

Long Tam cười, nói: “Ngươi vừa rồi, chính mồm tự thuật, thừa nhận, cung khai ra những chuyện những người mà Tuyệt Hồn Lâu các ngươi đắc tội, trừ bỏ vụ án Long Tam phu nhân kia ở kinh thành, mỗi một chuyện khác, đều là đại án triều đình muốn truy bắt hung thủ. Ngươi đã thú nhận tội trạng, tất nhiên ngươi là tội phạm truy nã quan trọng, đã hết khó hiểu chưa?”

 

Khu đại hán mạnh chấn động, đứng lên, nhưng hai chân hắn như nhũn ra, lại đặt mông ngồi trở về,  đại đao của hắn cũng không biết đã quăng đi đâu, nhưng mặc dù đại đao có còn trên tay, chỉ sợ hắn lúc này cũng không thể nâng nổi.

 

“Đúng rồi, ta đã quên nói, ta đã thả nhuyễn cân tán ở trong rượu của ngươi, cho nên ngươi lúc này không có khí lực là bình thường, không cần hoảng sợ. Loại dược ta hạ là loại thượng đẳng, không có tác dụng phụ, ngươi cũng không cần lo lắng.”

 

Khu đại hán giương miệng, vừa kinh vừa sợ, sau một lúc lâu nói không ra lời. Phượng Trữ hì hì cười: “Khu đại gia chính xác là uy phong bát diện, ngươi ỷ vào chuyện ngươi là người Tuyệt Hồn Lâu liền ăn quịt tiền ăn tiền uống tiền chơi cô nương, ngươi chẳng lẽ không biết đi đêm lắm có ngày gặp ma, làm chuyện xấu có ngày gặp bộ khoái sao.”

 

“Các ngươi, các ngươi đến tột cùng là loại người nào?”

 

Long Tam cười cười, Phượng Trữ khoát tay chặn lại: “Chờ một chút, ta phải nghĩ ra cái danh hào thật oách đã.”

 

“Hảo, theo ý nàng.” Long Tam cũng không nóng nảy, cũng không nhìn Khu đại hán kia, chỉ lầm lũi đi tới cửa nhìn thoáng qua tình hình bên ngoài, sau đó cầm lấy ấm nước trong góc phòng, lại đây ngâm nước trà nóng cho Phượng Trữ: “Uống chút trà cho át mùi rượu.” Phượng Trữ thành thật không khách khí tiếp nhận, cái miệng nhỏ uống từng ngụm nhỏ.

 

Khu đại hán kia ở một bên âm thầm vận khí, nhưng thật sự là tay chân vô lực, hắn sợ tới mức không dám động, chỉ nhìn chằm chằm động tĩnh hai người Long Tam cùng Phượng Trữ. Phượng Trữ uống xong trà, chống cằm nghĩ nửa ngày: “Ân, chúng ta là thợ săn tiền thưởng Long Phượng song kiệt.” Nàng cân nhắc một chút, quay đầu hỏi Long Tam: “Là song kiệt dễ nghe hơn hay là song sát dễ nghe hơn, ta thấy Long Phượng song sát nghe uy phong hơn đó.”

 

Long Tam sủng nịch sờ sờ đầu nàng: “Đều tùy nàng, nàng thích là tốt rồi.”

 

Khu đại hán nhìn bọn họ trong lòng sợ hãi: “Thợ săn tiền thưởng?”

 

“Đúng vậy.” Phượng Trữ giả vờ giả vịt vỗ cái bàn: “Tuyệt Hồn Lâu làm xằng làm bậy lâu ngày, sát hại bao nhiêu người vô tội, phạm phải bao nhiêu chuyện xấu, nay ngươi rơi vào trong tay chúng ta, đó chính là lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, ngày báo ứng của ngươi đã tới rồi. Ngươi đáng chết liền mất đầu, chúng ta thì cầm tiền thưởng mà tiêu dao, thật sự là diệu tai.”

 

Khu đại hán kia lúc này cũng phản ứng kịp, hắn hoảng hồn lắc đầu quầy quậy: “Ta không có liên quan, ta không có liên quan a, ta là oan uổng, ta không là phải là cái gì Tuyệt Hồn Lâu gì cả, không cần bắt ta.”

 

“Ngươi không phải? Hừ, hiện tại mới nói xạo đã không còn kịp rồi. Vừa rồi từng chuyện từng chuyện ngươi nói chúng ta đều nhớ rõ rành mạch, chúng ta mới rồi cũng đã xác nhận lần nữa, nhớ rõ không? Ngươi chính mồm thừa nhận ngươi chính là Tuyệt Hồn Lâu. Nay còn muốn cãi?”

 

“Không phải, không phải, ta thực không phải, đại hiệp tha mạng a, tiểu ca tha mạng a, ta thực không phải.”

 

“Ngươi vẫn còn dối trá làm gì, không bằng thành thành thật thật đem những chuyện ngươi biết khai rõ, chúng ta nói với quan gia, van cầu cho ngươi, miễn cho ngươi bị tử tội.”

 

Khu đại hán kia “Oa” một tiếng òa khóc, một phen nước mũi một phen nước mắt: “Đại hiệp a, tiểu ca a, ta thực không phải, ta không phải là người Tuyệt Hồn Lâu a, ta chính là muốn lừa chút tiền ăn uống, lừa tiền đùa giỡn cô nương a, ta không là cái Tuyệt Hồn Lâu gì đó, ta không có giết người a.”

 

“Ngươi không phải nói, vết xăm trên cánh tay ngươi kia, đó là chứng cớ chứng thực sao? Ngươi không phải nói, chỉ có vào Tuyệt Hồn Lâu, mới có thể có hình xăm kia không phải sao? Không khéo là vết xăm của Tuyệt Hồn Lâu chúng ta đã gặp qua, chính là như thế.”

 

“Ta không phải a, ta thề ta thật sự không phải người Tuyệt Hồn Lâu a. Ta, ta là tập chút võ nghệ, nhưng vẫn thời vận không thuận, không làm ăn gì được. Biểu cữu bà con xa cháu của dì Hai ta mới là cái Tuyệt Hồn Lâu kia, chúng ta ngẫu nhiên gặp mặt, nhưng rất hợp ý, liền thường xuyên cùng nhau uống rượu, tất cả những chuyện ta nói đều là do hắn nói cho ta biết, vết xăm này cũng là hắn thường xuyên ở trước mặt ta khoe khoang, ta tuy có võ nghệ nhưng lại sợ chết, cho nên hâm mộ hắn có tiền có tài, sành ăn, nhưng vẫn hạ không được quyết tâm đi đến chỗ Tuyệt Hồn Lâu đó làm việc. Ta thật sự không phải Tuyệt Hồn Lâu a, vết xăm này là ta tự mình dùng màu vẽ lên, dùng sức lau có thể bay, đại hiệp minh tra a, ta thật sự không phải người Tuyệt Hồn Lâu, những chuyện đó, ta chuyện nào cũng chưa làm qua a.”

 

Long Tam cùng Phượng Trữ đều không nói, người nọ nóng nảy, cầm lấy cái khăn trên bàn dùng sức lau lau, vết xăm trên cánh tay dần trôi mất, đúng là thật có thể lau mất. Hắn giơ cánh tay bẩn hề hề kia lên: “Hai ngài xem, mau xem, đây là giả, là giả …”

 

Phượng Trữ chán ghét bĩu môi, một cước liền đạp qua, miệng mắng: “Giả có cái gì mà đắc ý. Ngươi xem nhìn vẻ mặt của ngươi kia, ta thực thay cha nương ngươi khổ sở.” Nàng đánh hắn một quyền, vẫn chưa hết giận: “Ta ghét nhất chính là bị lừa đảo, lừa tới gạt đi có có ý tứ gì…”

 

Long Tam vừa nghe, hết hồn, nghe thấy Phượng Trữ tiếp theo mắng: “Còn hết ăn lại uống lừa cô nương, ngươi liền coi là tiền đồ, học võ học thành như vậy, ngươi thật sự là làm mất hết mặt mũi người học võ trong thiên hạ.” Nàng bẻ tay răng rắc đánh cho Khu đại hán kia kêu cha gọi mẹ, cuối cùng thật sự không có biện pháp, quỳ xuống đất năn nỉ: “Tiểu ca bớt giận, tiểu ca bớt giận, ta sai rồi, về sau ta không dám như vậy nữa, tiểu ca tha mạng a, đại hiệp tha mạng a, đại hiệp tha mạng a.” Hắn hướng tới Long Tam thoạt nhìn im lặng đứng bên dập đầu, hy vọng có thể tránh được kiếp nạn này.

 

Long Tam đứng ở một bên, một chút ý tứ nhúng tay cũng không có, tiểu Phượng nhi nhà hắn đúng là thời điểm giận dữ, là ngốc tử mới đi cản. Phượng Trữ đánh mệt, thở phì phì chống nạnh đứng, Long Tam nhanh bưng tới ghế dựa cho nàng ngồi, lại nâng trà đến: “Phượng nhi, uống chút cho nhuận hầu.”

 

Phượng Trữ đem trà uống, sau đó thả cái chén lên bàn, chỉ vào Khu đại hán nói: “Ngươi, khai hết sự thực ra, đem chuyện mà cái gì di cái gì cữu cái gì cháu của ngươi nói cho ngươi nghe khai hết, tỉ mỉ suy nghĩ cẩn thận, bên kinh thành kia, bọn họ đều đã làm cái án tử gì, do nguyên do gì, nếu có chút gì dối trá, ta sẽ không đem ngươi giao cho quan sai, trực tiếp liền đánh chết ngươi.”

 

Khu đại hán liên tục cầu xin tha thứ, nghĩ nghĩ, nói: “Kinh thành cách khá xa, bọn họ rất ít khi kiếm sống bên đó, cũng chỉ có một chuyện kia, chuyện Long gia công tử sát thê, chính là chuyện ta nói vừa rồi, Long công tử kia bên ngoài có tình nhân thiếu nữ xinh đẹp, muốn lập tân thê liền mướn Tuyệt Hồn Lâu đem nguyên phối phu nhân giết, ta chỉ biết một chuyện này…”

 

Hắn lần này nói còn chưa dứt lời, liền đến phiên Long Tam bão nổi, hắn một cước đá qua, đánh cho đại hán kia bò lết: “Ngươi còn dám nói hươu nói vượn, bịa đặt, sinh sự từ việc không đâu.”

 

“Ta không có, ta không có, ta thề, xác thực có việc này.”

 

“Còn dám nói?” Thiết quyền của Long Tam lại đánh xuống. Khu đại hán té trên mặt đất kêu thảm thiết, vội hỏi: “Ta, ta là nhớ không rõ cụ thể là nhà ai, dù sao là rất xa, liền ở bên kinh thành kia, xác thực có cái chuyện sát thê như vậy, có thể là ta nhớ lầm dòng họ người ta, nhưng xác thực có việc này.”

 

Long Tam dừng tay, cùng Phượng Trữ nhìn nhau liếc mắt một cái. Phượng Trữ nghĩ nghĩ, hỏi: “Phải như thế nào tìm được người Tuyệt Hồn Lâu? Bọn họ ẩn thân ở đâu?”

 

Khu đại hán lau lệ trả lời: “Đã không còn ai nữa rồi.”

 

“Ba!” Một thanh âm thật mạnh vang lên, Phượng Trữ vỗ cái bàn: “Còn dám gạt người!”

 

“Là thật, thiên chân vạn xác, Tuyệt Hồn Lâu quả thật đã không còn. Bằng không, ta cũng không dám mạo hiểm danh nghĩa bọn họ đi giả danh lừa bịp a, chuyện này nếu như bị bọn họ biết, kia cũng không phải là chuyện mất đầu, đó là muốn sống không được, muốn chết không xong. Bọn họ nếu còn tồn tại, ta nào dám?”

 

“Tại sao bọn họ không còn ai?”

 

“Nghe nói là một người tên là cái gì Nhất hiệp khách, bởi vì Tuyệt Hồn Lâu giết người hắn yêu, hắn liền một đường đuổi giết Tuyệt Hồn Lâu, đem Tuyệt Hồn Lâu đuổi tận giết tuyệt .”

 

“Cái gì mà Nhất chứ? Ta còn một hai ba bốn năm sáu đây.” Phượng Trữ miệng mắng, trong lòng Long Tam lại nhảy dựng. Phượng Trữ đứng lên, lại đá Khu đại hán kia một cước: “Nói thật ra.”

 

“Này thật là nói thật a.” Khu đại hán cũng khóc không ra nước mắt.

 

“Ngươi nói Tuyệt Hồn Lâu lợi hại như thế, làm sao có thể sẽ do một giang hồ hiệp khách yên lặng không danh không phận tiêu diệt?”

 

“Có lẽ, có lẽ không phải một người, ta nghe thân thích bà con xa kia của ta nói, lúc bắt đầu là một người, sau hình như hắn tìm giúp đỡ, có thể là thầy trò vài người liên thủ, muốn san bằng Tuyệt Hồn Lâu. Người thân thích kia nói bọn họ gần đây có vẻ loạn, đối phương rất lợi hại, hắn muốn đi ra ngoài tránh một chút, kết quả sau đó,  lại không thấy có tin tức của hắn, nghe nói, hắn đã bị mất mạng .” Khu đại hán lắp bắp nói xong: “Ta nói tất cả đều là thật sự, về sau ta lại không nghe được tin tức Tuyệt Hồn Lâu, lúc này ta mới tăng lá gan, giả mạo, giả mạo người Tuyệt Hồn Lâu, đi ra hết ăn lại uống .”

 

Phượng Trữ ngơ ngác lặp lại: “Cái gì mà Nhất, thầy trò vài người liên thủ…”

 

Long Tam nhìn bộ dáng nàng suy nghĩ sâu xa, trong đầu thật sự là bất ổn lộn xộn.

About terra0507

After all, tomorrow will be an another day.

3 thoughts on “Rồng bay phượng múa chương 66

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s