Rồng bay phượng múa chương 67

67, Bỏ qua lẫn nhau

“Đại hiệp, tiểu ca, ta nói tất cả đều là thật sự, thả ta đi, những chuyện Tuyệt Hồn Lâu làm, quả thật không có quan hệ với ta a.” Khu đại hán nào biết suy nghĩ trong lòng Phượng Trữ cùng Long Tam, chỉ kêu rên cầu xin tha thứ.

 

Long Tam một cước đá qua: “Chuyện Tuyệt Hồn Lâu làm cùng ngươi không quan hệ, nhưng chuyện mượn danh nghĩa Tuyệt Hồn Lâu hết ăn lại uống là chuyện ngươi làm đi?”

 

Phượng Trữ ở một bên dùng sức gật đầu: “Ta ghét nhất là bị lừa đảo.”

 

Long Tam không dám quay đầu nhìn nàng, lại cho Khu đại hán mấy quyền. Rồi sau đó nghĩ nghĩ, xé xiêm y của Khu đại hán ninh thành dây thừng, trói hắn lại rất chắc chắn.”Ta sẽ cùng ma ma nói rõ ràng việc ác của ngươi, hình xăm Tuyệt Hồn Lâu của ngươi cũng mất, ma ma có thể nhận ra thật giả, về phần mấy người đó sửa trị ngươi như thế nào, ta sẽ không xen vào. Bên quan phủ kia ta sẽ đi báo án, ngươi liền cầu thần phật phù hộ, trước khi bọn họ tới cửa bắt ngươi, Di Hương Lâu này còn để lại cho ngươi một cái mạng.”

 

Khu đại hán nghe xong, kêu cha gọi mẹ, hắn toàn thân không có khí lực, lại bị trói chặt, đó là đánh cũng đánh không được, chạy cũng chạy không thoát, rơi vào trong tay Di Hương Lâu này, đâu có thể nào có kết cục tốt. Hắn cầu xin: “Đại hiệp, đại hiệp đừng để ta ở lại đây, ngài đem ta đưa đến quan phủ đi, van cầu ngài, ta hứa sẽ cải tà quy chính, ta sẽ không làm chuyện như vậy nữa, ngài đem ta đến quan đi, đừng để ta ở lại đây…”

 

Long Tam cùng Phượng Trữ không để ý đến hắn kêu rên, sửa sang lại xiêm y, xoay người đi ra ngoài. Long Tam quả nhiên là tìm ma ma đến, đem chuyện Khu đại hán này nói hết, ma ma nghe xong quả nhiên là nổi trận lôi đình, Tuyệt Hồn Lâu này giết người không chớp mắt, ở địa phương là có tiếng ngoan tuyệt, cho nên Khu đại hán mạo danh Tuyệt Hồn Lâu đến, trên cánh tay cũng thật là hình xăm của Tuyệt Hồn Lâu, bọn họ không dám đắc tội, mới để hắn ăn uống ngọan cô nương không phải trả tiền, không nghĩ tới lại là kẻ lừa đảo, chuyện này sao có thể? Ma ma mang theo nhiều đả thủ, thẳng đến phòng kia mà đi.

 

“Chậm đã.” Phượng Trữ gọi ma ma kia lại: “Chúng ta giúp ngài phá được âm mưu, chẳng lẽ ma ma một chút lòng thành cũng không có?”

 

Ma ma kia không rõ, ngẫm lại: “Vậy cho hai vị công tử thêm một mâm trái cây thế nào?”

 

Phượng Trữ nhíu mày, vẻ mặt không hài lòng. Ma ma lại nói: “Vậy cho Hương Hương cô nương xướng thêm hai khúc cho hai vị?”

 

Phượng Trữ hai tay khoanh trước ngực: “Bạc của chúng ta, để cảm tạ, hẳn nên trả lại cho ta.”

 

Vừa nhắc tới tiền, ma ma liền không thuận theo, mặt bà ta nghiêm lại, lạnh lùng nói: “Thật sự là chê cười, hai vị công tử chưa uống rượu chưa ăn đồ ăn sao? Không có nghe tiểu khúc không sờ cô nương sao? Xong việc muốn cầm tiền lại sao? Nằm mơ!”

 

“Điều này sao không được?” Phượng Trữ giận: “Nếu không phải nhờ chúng ta, các ngươi liền hầu hạ kẻ lừa đảo họ Khu kia đi, để hắn sống phóng túng chơi cô nương, sinh ý này cũng đừng làm, ngươi còn không cảm thấy vừa lòng, sớm biết như thế, chúng ta cũng không giúp đỡ các ngươi, kệ các ngươi chịu thiệt mắc mưu tốt lắm. Dù sao, tiền của công tử ta, ngươi cũng không trả lại.”

 

“Hừ, thật là buồn cười.” Ma ma kia mỗi ngày không biết muốn ứng phó bao nhiêu chuyện phiền toái, đã sớm luyện một thân cứng rắn, những chuyện khác không nói, muốn bà đem tiền nhét được vào trong túi lại nhổ ra, đó thật sự là vạn vạn không có khả năng. Bà chống thắt lưng châm biếm: “Ta đã thấy qua nhiều khách nhân, tuy là cũng gặp qua tiểu ca đi theo chủ tử gia một đạo đến uống hoa tửu, nhưng chưa thấy qua tiểu ca thay chủ tử đòi lại tiền hoa tửu, như thế nào, ngươi nói xem phần tiền ngân ngươi đòi lại đó, có phải thưởng cho ngươi không?” Bà ta từ trên xuống dưới đánh giá Phượng Trữ một vòng, vừa cười: “Tiểu ca, ngươi hỏi thăm đi, tiền hoa tửu không trả lại bao giờ, cũng không có người nào ngây thơ như vậy.”

 

“Ta không có ngây thơ.” Phượng Trữ trừng mắt phát giận. Một cái tiểu ca cùng tú bà mắt trừng mắt, chống eo cãi nhau, việc này thực là khó coi. Long Tam đau đầu, đưa tay đem Phượng Trữ ôm vào lòng, ở bên tai nàng nhẹ nhàng dỗ: “Đừng giận, tiền bạc không quan hệ, không quan hệ, chúng ta trở về đi, còn có chính sự làm nha.”

 

Hắn một bên dỗ, một bên nửa tha nửa ôm kéo Phượng Trữ đi. Phượng Trữ một đường sinh khí, bĩu môi không nói lời nào, Long Tam lại chỉ nghĩ đến chuyện Niệm Nhất kia và thầy trò liên thủ diệt Tuyệt Hồn Lâu. Lúc trước hắn thu được tin tức, nói Tuyệt Hồn Lâu không có động tĩnh, có thể xưng là mai danh ẩn tích, hắn cũng biết Niệm Nhất tựa hồ là không buông tha đối Tuyệt Hồn Lâu, nhưng hắn quả thật không dự đoán được, sư phụ Niệm Nhất cùng vài cái sư đệ muội đúng là võ công  rất cao, có thể san bằng toàn bộ Tuyệt Hồn Lâu.

 

Long Tam âm thầm thở dài, hắn sớm nên nghĩ đến mới phải, theo như thân thủ Phượng Nhi của hắn kia, và thân thủ của Niệm Nhất, sư phụ bọn họ đương nhiên cũng nên là một kỳ nhân, mà khi hắn tra xét nửa ngày, thế nhưng một chút tin tức về sư phụ bọn họ cũng không có tra được. Thế ngoại cao nhân như thế, đúng là mai danh ẩn tích rất sâu.

 

Long Tam đi theo Phượng Trữ về tới trong phòng khách sạn, vừa mở cửa phòng, Phượng Trữ liền nổi nóng: “Tại sao chàng không cho ta đòi tiền lại? Đó là đại nguyên bảo a, tiền đồ ăn cái gì mà hơn ba mươi lượng bạc chứ, thế này mới vài cái canh giờ, tiền liền ào ào chạy mất.”

 

“Cái loại địa phương này, sao có thể đỏi lại được, nàng ở đó cùng người cãi nhau, phá hư thân mình làm sao bây giờ? Tiền còn có thể kiếm trở về, không quan hệ. Hôm nay cũng không phải là tìm không được chút manh mối sao, nàng đừng đau lòng nữa.”

 

“Tại sao không đau lòng?” Phượng Trữ ồn ào: “Tuy rằng trong nhà là Nhị bá chưởng tiền dưỡng gia, nhưng ta biết chàng kiếm tiền cũng là không dễ. Chàng cả ngày xem cái sổ sách gì đó, chạy tới chạy lui thay người làm việc, chàng nghĩ rằng ta không biết sao, tiền chàng kiếm được đều là tiền vất vả, tiền nguy hiểm, nếu người nọ là Tuyệt Hồn Lâu cũng liền thôi, chúng ta trực tiếp thẩm ra kết quả, nhưng không ngờ lại là kẻ lừa đảo, ta liền cảm thấy, tiền tướng công ta tân tân khổ khổ kiếm được đều bị người ta lừa, thế này thì sao chịu nổi? Ta tuyệt đối không thể bỏ qua cho bọn họ.”

 

“Phượng Nhi…” Long Tam trong lòng cảm động rối tinh rối mù, hắn suy nghĩ thế nào lừa gạt chuyện của nàng, mà trong lòng nàng lại đau lòng hắn kiếm tiền không dễ.”Phượng Nhi, không quan hệ, tiền còn có thể lại kiếm được, dù sao còn có nhị ca nha.” Hắn nháy mắt mấy cái, cố ý chọc nàng.

 

“Mới không phải, chàng nghĩ rằng ta không biết sao, thân huynh đệ còn tính toán rõ ràng hơn, tính tình Nhị bá ta còn không biết sao, tính toán chi li quỷ hẹp hòi, chàng dám tiêu bạc của hắn, hắn còn có thể buông tha chàng sao? Những đồng chàng tiêu đều là tiền của mình, ta đều biết hết.”

 

“Vậy nàng còn chôm toàn bộ tiền của ta đi, sau đó còn đòi ta trả tiền ăn cho nàng thì sao?” Hắn kéo tay nàng, chính là thích nhìn nàng vì chuyện của hắn sốt ruột.

 

“Kia giống nhau chỗ nào? Ta tiêu tiền của chàng là chuyện thiên kinh địa nghĩa, làm cho nương tử đứa nhỏ ăn no mặc ấm, vốn là trách nhiệm của đàn ông, ta cùng Bảo nhi tiêu tiền của chàng, kiểu gì cũng đều được, nhưng người khác muốn lấy của chàng một phần, vậy tuyệt đối không được.” Phượng Trữ nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, Long Tam ôm nàng vào trong lòng, ôm thật chặt .

 

“Long Tam, ta phải đem tiền lấy về, được không?”

 

“Không được, đó là việc nhỏ, không nên vì việc nhỏ này mà nàng lại cùng người khác cãi nhau.”

 

Phượng Trữ đô miệng mất hứng, tiền của hắn chính là của nàng, nàng đau lòng, nàng muốn lấy về, hắn cư nhiên lại không cho. Nàng đem Long Tam đẩy ra, trốn vào phía sau bình phong đi rửa mặt thay quần áo, còn thăm dò đi ra cảnh cáo hắn: “Không được nhìn lén.”

 

Long Tam biết nàng lại cùng mình cáu kỉnh, liền cười cười, vì nàng che chở mình, đau lòng nàng cảm thấy uất ức. Hắn ở bàn tròn ngồi xuống, trả lời: “Ta không có nhìn trộm.” Hắn liền ngồi như vậy, suy nghĩ lại chần chừ, suy nghĩ lại phức tạp, nhưng vẫn nói: “Phượng Nhi, ta có lời muốn nói với nàng.”

 

“Ngươi nói đi.” Phượng Trữ đáp, phía sau bình phong vẫn im lặng.

 

“Phượng Nhi…” Long Tam giãy dụa do dự, lại hỏi: “Nàng và ta là vợ chồng, vô luận gặp phải chuyện gì, cũng sẽ không tách ra  phải không? Vô luận như thế nào đều vẫn là vợ chồng.”

 

Phượng Trữ phía sau bình phong đáp: “Chàng có biết là tốt rồi, ta cảnh cáo chàng a, ta là muốn tìm manh mối tìm chân tướng, cũng không phải là không hề muốn chàng a, không cho chàng tìm cô nương thiếu nữ xinh đẹp gì đó, bằng không ta xác định chắc chắn sẽ không buông tha chàng.”

 

Long Tam bị giáo huấn, lại nở nụ cười: “Vậy nàng cũng nhớ rõ, không được rời xa ta, không được giận ta lâu lắm.” Đáp lại lời hắn, phía sau bình phong truyền đến tiếng Phượng Trữ “Hừ” một tiếng.

 

Long Tam lẳng lặng ngồi, ngồi hơn nửa ngày, rốt cục nói: “Kỳ thật, cái người Niệm Nhất kia, ta đã thấy.” Hắn nắm chặt tay, cố tăng dũng khí, lại trầm mặc một hồi lâu, tiếp theo nói.

 

” Khi đó ta truy tra Tuyệt Hồn Lâu, liền tra được Niệm Nhất, vừa vặn hắn khi đó bởi vì giết cái nam nhân mặt dài mắt tam giác kia, mà bị Tuyệt Hồn Lâu đuổi giết. Chúng ta… Chúng ta thời điểm kia quen biết, hàn huyên vài câu. Sư muội của hắn bị Tuyệt Hồn Lâu sát hại, địa điểm chính là ở bờ sông hàn ngoài kinh thành…” Long Tam thật cẩn thận nói đến đây, Phượng Trữ bên kia không có thanh âm, sợ là nghe đến nhập thần, Long Tam khẽ cắn môi, tiếp theo nói: “Cái kia, cái sư muội kia của hắn bài danh thứ năm, bọn họ đều kêu nàng là Hiểu Ngũ.”

 

Long Tam càng nói càng nhỏ giọng, cuối cùng hoàn thanh thanh cổ họng. Hắn suy nghĩ một hồi, lại nói: “Phượng Nhi, ta giấu diếm nàng một việc, một chuyện có thể khiến nàng sẽ hận ta, này cũng là nguyên nhân vì sao ta vẫn không có nói cho nàng, ta cũng sẽ sợ, Phượng Nhi, ta sợ mất đi nàng, ta không tưởng tượng được nếu không có nàng ở bên người ta, ngày của ta sẽ trải qua như thế nào. Lại nói tiếp thực châm chọc, Phượng Trữ gả cho ta ba năm, ta chưa từng có hảo hảo xem qua nàng ấy, bình tĩnh mà xem xét, Long gia chúng ta, thật là không có đối đãi với nàng ấy như người một nhà vậy, có lẽ nàng ấy cũng như nàng có hỉ nộ ái ố, nhưng là chúng ta chưa từng thật sự muốn quan tâm. Ta sai lầm rồi, ta cưới nàng ấy, lại không hảo hảo đối đãi nàng tựa như nương tử bình thường. Cho nên lão thiên gia muốn trừng phạt ta, ông ấy đã phái nàng đến.”

 

Long Tam xê dịch thân mình, đưa lưng về phía bình phong, có dũng khí, một hơi tiếp tục nói: “Ngày đó, ta đang chuẩn bị về nhà, ở cửa thành kia thấy được nàng, nàng cùng đại ca thủ cửa thành nói chuyện, ta xa xa nhìn, cảm thấy ta bắt được nhược điểm của Phượng Trữ, hơn nửa đêm, muốn trộm đi ra khỏi thành, là rắp tâm ra sao? Cho nên ta chờ tại đó, chờ nàng nhìn thấy ta lộ ra biểu tình chột dạ sợ hãi, chờ lời nói dối của nàng, chờ nàng ấp úng, nhưng lại không nghĩ tới, nàng thực tiêu sái vung tay lên bước đi, chỉ nói cho ta cửa thành không mở. Nàng thản nhiên như vậy, ánh mắt rộng lượng như vậy, nàng không biết ta lúc ấy như một cái đứa ngốc.”

 

“Ta một đường đi theo nàng, muốn nhìn nàng một chút rốt cuộc muốn làm cái gì, nàng cô đơn ngồi dưới đèn lồng của tiệm rượu, ban đêm tối đen như vậy, như một đứa nhỏ đáng thương, sau đó nàng gặp hai tên háo sắc bậy bạ, nàng dạy dỗ bọn họ, ta nhịn không được hiện thân thay nàng giải vây, kết quả nàng như không biết ta ngoạn nháo, mà ta, cũng như chưa từng thấy nàng như vậy, ta lần đầu tiên nhìn thấy biểu tình của nàng lại nghịch ngợm đáng yêu sinh động như vậy.”

 

Long Tam nhớ tới cái đêm lần đầu gặp mặt đó, bên môi nhịn không được loan ra một cái mỉm cười. Hắn tiếp tục nói: “Nàng chạy đến bờ sông hàn, ta đi theo, đến thời điểm ta còn không thể xác định nàng có phải giả bộ hay không, ta sẽ không dễ dàng tin tưởng nàng, bởi vì ta nghe qua nhiều lần Phượng Trữ nói dối, ấn tượng Phượng Trữ trong ta mở miệng ra là nói dối. Cho nên ta vụng trộm đi theo nàng, ta muốn biết nàng đi cái địa phương kia làm cái gì. Nơi đó, là nơi Phượng Trữ trộm này nọ đi ra ngoài cùng người chắp đầu hội hợp, ta ngay từ đầu nghĩ đến, nàng lại đi gặp chắp đầu nhân.”

 

Long Tam thư thả, hồi tưởng bộ dáng Phượng Trữ khi đó: “Nhưng là nàng ai cũng không có gặp, chính nàng ngốc hồ hồ ngồi xổm ở đó, sau đó lại vẫn đi vẫn đi, ta hỏi nàng đang tìm cái gì, nàng nói nàng đã đánh mất chính mình, nàng muốn tìm được chính mình. Cái thời điểm kia ta cảm thấy, ta nhìn thấy một mặt của Phượng Trữ chân thực nhất, ta nghĩ, nếu trước kia nàng ấy nói dối, hẳn là đều cũng có nguyên nhân . Sau đó chính là nàng ương ta cho nàng mua điểm tâm, nàng đối bác gái bán điểm tâm tốt, đối binh đại ca thủ cửa thành cũng rất tốt, những mặt này, ta cũng chưa từng nhìn thấy ở trên người Phượng Trữ.”

 

Phía sau bình phong không có thanh âm, Long Tam âm thầm may mắn, nếu lúc này Phượng Trữ nói chuyện đánh gãy hắn, có lẽ hắn không còn dũng khí nói tiếp. Hắn nói: “Sau lại về nhà, ta cùng nhị ca cùng Dư nương nói những hết thảy chuyện ta thấy, ta nói cho bọn họ, ta nguyện ý tin tưởng nàng khi đó thật tình, ta tin tưởng nàng là thật sự mất trí nhớ, nếu không đối địch, không bằng hảo hảo cùng nàng ở chung, nếu nàng có thể đối Long gia chúng ta tín nhiệm giao hảo, tự nhiên sẽ đem những gì biết được đều nói cho chúng ta biết. Vì thế, còn có sau lại hết thảy… Ta tiếp cận nàng, làm bạn với nàng, để nàng bên người để tiện canh giữ… Ta chỉ là không nghĩ tới, lúc đầu ta căn cứ vào ý đồ cướp lấy bảo vật Long gia, bắt được người phía sau màn, lại không nghĩ rằng, ta lại đánh mất tâm của ta.”

 

,

 

Long Tam cười khổ: ” Thê tử ta cưới ba năm ta cũng không có cảm giác, lại ở lúc sau khi nàng mất trí nhớ yêu nàng. Phượng Nhi, nàng nhất định không biết tâm tình ta thời điểm kia, ta một bên nói với chính mình là không thể, Phượng gia không phải người tốt, nhưng trong đầu ta đều là nàng. Sau đó Bảo nhi xuất hiện, ta đúng là vẫn còn lựa chọn lý trí, ta cho nàng hưu thư, cho nàng ly khai Long gia. Nhưng là, sau khi nàng đi rồi, lòng ta tràn đầy mong nhớ, rốt cục quyết định đi tìm nàng… Phượng Nhi, ta nói chuyện này, chính là muốn nói cho nàng, vô luậnlà trước đây hay hiện tại, vô luận nàng đã làm cái gì, vô luận có Bảo nhi hay không, bắt đầu từ thời điểm kia, ta liền quyết tâm, muốn bài trừ hết thảy khó khăn cùng nàng cùng một chỗ.”

 

Phía sau bình phong vẫn im ắng như cũ, Long Tam tiếp tục nói: ” Thời điểm chúng ta mang theo Bảo nhi ở tại Phú Dương thành, ta đi một chuyến xa nhà, chính là một lần kia, ta gặp được Niệm Nhất, biết hắn có một sư muội kêu Hiểu Ngũ, bởi vì muốn xử lý gia sự, từ Hạ quốc đến Tiêu quốc, sau đó ở sông hàn ngoài kinh thành kia, bị một tên Tuyệt Hồn Lâu mặt dài tam giác mắt, tên là sát thủ Lô Duyên giết chết .”

 

Long Tam ngừng lại, khẽ cắn môi: “Ngay tại ngày đó, nhóm hộ vệ Long gia chúng ta, ở hạ du sông hàn, cứu trở về người trộm bảo bị rơi xuống nước bị thương ở đầu, là Long Tam phu nhân, khéo như vậy, nàng cũng mất trí nhớ…” Thanh âm Long Tam trở nên lại ách lại trầm: “Nàng hoàn toàn không giống Phượng Trữ trước kia, nàng đơn thuần lại hoạt bát, đáng yêu lại dũng cảm, nàng bị xa lánh, cũng không hối hận, ngược lại thực cố gắng muốn hòa nhập cuộc sống của Long gia, muốn tìm ra chân tướng, muốn sửa sai lầm lúc trước của mình… Nàng, hoàn hoàn toàn toàn với Phượng Trữ trước đây giống như hai người. Niệm Nhất xuất hiện, rốt cục giải được diểm khó hiểu này, tuy rằng bộ dáng giống nhau, thanh âm giống nhau, nhưng mà, Phượng Nhi, nàng xác thực quả thật thực không phải là Phượng Trữ.”

 

Long Tam nói tới đây, nhắm hai mắt lại, hắn chờ Phượng Trữ kêu sợ hãi, chờ nàng lao tới hấp ta hấp tấp hỏi một đống vấn đề, chờ nàng nhảy đến trước mặt hắn mắng hắn là kẻ lừa đảo, chờ nàng một bên trách cứ hắn một bên rơi nước mắt, nhưng là hắn chờ a chờ, sự tình gì cũng chưa phát sinh, phía sau bình phong, một chút động tĩnh nào cũng không có.

 

Chẳng lẽ nàng giận đến choáng váng? Long Tam nhịn không được, đi đến trước tấm bình phong hoán thanh: “Phượng Nhi.” Không có người đáp, Long Tam trong lòng căng thẳng, một tay đẩy bình phong, bên trong chỉ có nam trang của Phượng Trữ cởi ra, sao không có thân ảnh của Phượng Trữ?

 

Long Tam trợn mắt há hốc mồm, một cái ý niệm trong đầu xuất hiện đó là lo lắng Phượng Trữ an nguy, hắn vừa chuyển đầu, nhìn đến cửa sổ rộng mở bên cạnh bình phong, hắn đi qua nhìn nhìn, cũng không có dấu vết cạy mở, hơn nữa nếu như là có người đột kích, hắn không có khả năng nghe không được động tĩnh gì, theo như thân thủ của Phượng Trữ, cũng không có khả năng vô thanh vô tức đã bị bắt đi.

 

Vì thế, còn lại chỉ có một khả năng, Phượng Trữ tự mình chạy mất!

 

 

About terra0507

After all, tomorrow will be an another day.

3 thoughts on “Rồng bay phượng múa chương 67

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s